Một đôi vợ chồng mới qua Mỹ được ít lâu, lại hay cãi vã đòi ly dị, bỏ bụng lắm bấy lâu bị vợ lấn lướt nên nói:
-Sugar you you go, sugar me me go!
( Đường cô cô đi, đường tôi tôi đi!)
Cô vợ:
- You think you tasty?
(anh nghĩ anh ngon lắm hả ?)
Anh chồng :
-I love toilet you go go!
( tôi yêu cầu cô đi đi!)
Cô vợ:
-You think you are belly button of dance pole? You live a place mokey cough flamingo crows, clothes house country!
( Anh nghĩ anh là cái rốn của vũ trụ hả? Anh sống nơi khỉ ho cò gáy, đồ nhà quê)
Anh chồng đáp lại :
-You onion summer three dowm seven up. No enough listen.
( Cô hành hạ tôi ba chìm bảy nổi. Thôi đủ rồi nghe)
Cô vợ mếu máo:
-Me take you, you poor storn spinach two table hand white!
(Tôi lấy anh, anh nghèo rớt mồng tơi, hai bàn tay trắng!)
Anh chồng thấy tội bèn nói
-You eat criminal so, no star where, we can do again from first.
(Em ăn gian quá, không sao cả, mình có thể làm lạ từ đầu)
Cô vơ nguôi giận:
-I no want salad again!
( em không muốn cải với anh nữa)
- Anh thân yêu, em lại bị chứng đãng trí nữa rồi. Sáng nay, em đã vào cửa hàng để mua cho anh một đôi giày mới. Loay hoay thế nào, khi ra về em mới phát hiện là đã mua nhầm cái váy dạ hội cho em mới khổ chứ.
That's my wife!
-My darling, I had a senior moment again! This morning, I did went to a store to buy you a new pair of shoes. After a while squirming, when I left, I realised that I "accidentally" bought a gown for myself instead...
Một anh chàng nghe điện thoại. Ðầu dây bên kia là bác sĩ
-Về vấn đề thử máu của vợ anh, ông ta nói, do có sự nhầm lẫn về mặt hành chính tôi không thể chắc mẫu máu nào là của vợ anh. Theo như hai mẫu thì cô ta hoặc bị AIDS hoặc bị đau tim nặng.
-Thế thì tôi phải làm gì đây? người kia hỏi.
-À, tôi đề nghị anh cho cô ta chạy cỡ 10 dặm. Nếu cô ta còn sống sót mà trở về, thì đừng có ngủ với cô ta nữa.
Một người để xe ở ngoài sân. Để đề phòng kẻ cắp lấy mất bộ phận gì đó, anh ta dán thông báo.
Trên tờ giấy ghi: “Thùng xăng không còn giọt nào, các đồng hồ đo đều không có, động cơ đã bị lấy mất”.
Sáng hôm sau, anh ta ra chỗ để xe thì thấy bánh xe không còn. Bên cạnh tờ thông báo của anh ta có một tờ giấy khác ghi: “Vậy ông còn cần đến bánh xe làm gì?”
Vì nghèo nên hơn 30 tuổi đầu anh vẫn chưa có người yêu, tủi thân lắm.
Ngày ngày nhìn bọn trai trẻ nắm tay những cô gái xinh đẹp dạo phố mà mắt anh cay cay. Những cô gái xinh đẹp với áo dây, váy ngắn gợi cảm, phấn hồng phớt nhẹ, môi thoa son bóng mượt đến nao lòng.
Nghèo có phải là cái tội? Giá như giàu hơn một chút là anh có thể mua áo dây, váy ngắn và thỏi son đẹp như thế rồi.
Is being poor a sin?
Because of growing in a poor family, this thirty-year-old Tom hasn't had any lovers yet. Everyday, he has to see hundreds of young boys hand in hand with their girlfriends with light-pink blusher and shiny lip gloss on their faces in sexy outfits - those couples sting his eyes!!!
Is being poor a sin? If Tom hadn't been penniless, he would have had that sparkling dress, beautiful blusher and lip gloss.