Đừng buồn

Đi làm về, chồng thấy vợ ngân ngấn nước mắt: - Anh yêu, em bực quá. Em đã nướng một chiếc bánh ga-tô nhưng con chó của chúng ta đã ăn mất rồi. Chồng an ủi: - Đừng buồn em yêu. Ngay bây giờ, anh sẽ đem nó đến chỗ ông bác sĩ thú ý
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 1482
  3. Tags: loai vat, vo chong

Lần đầu tiên

Đây là lần đầu tiên của tôi. Tôi nằm xuống, các cơ bắp căng cứng. Tôi đẩy anh ấy ra và cố tìm một câu xin lỗi, nhưng anh ta không chịu bị đẩy ra dễ dàng như vậy. Anh ấy hỏi tôi có sợ không và tôi lắc đầu một cách dũng cảm.
Anh ấy có nhiều kinh nghiệm hơn tôi. Ngay cú đầu tiên ngón tay anh ấy đã chạm đúng điểm cần thiết. Anh ấy tiến sâu hơn và tôi run rẩy toàn thân. Toàn cơ thể tôi căng thẳng chờ đợi nhưng anh ấy thật sự dịu dàng như anh ấy đã hứa với tôi.
Anh ấy nhìn thẳng vào mắt tôi và nói tôi hãy tin anh ấy. Anh ấy đã làm nhiều lần trước đây rồi. Nụ cười dễ thương của anh ấy làm tôi bớt căng thẳng và tôi mở ra cho anh ấy có thể vào một cách dễ dàng.
Tôi nài xin anh ấy nhanh chóng hơn nhưng anh ấy vẫn cứ từ từ chuẩn bị để cho tôi ít đau đớn nhất. Và anh ấy tiến vào gần hơn, sâu hơn ... còn tôi cảm thấy sự đau đớn dâng tràn và chạy khắp thân thể, và dường như một tia máu đỏ chảy ra khi anh đẩy mạnh vào.
Anh ấy nhìn tôi lo lắng và hỏi có đau lắm không? Mắt tôi rưng rưng nhưng lắc đầu và nói anh ấy cứ tiếp tục.
Anh ấy thò ra thụt vào với sự chuẩn xác của bao nhiêu năm kinh nghiệm. Nhưng lúc này tôi đã tê liệt hoàn toàn và có thể cảm thấy anh ấy bên trong tôi ... Sau một vài giây phút tê liệt, tôi thấy điều gì đó cháy bỏng bùng lên và anh ấy lấy nó ra.
Tôi nằm thở hổn hển, nhẹ cả người vì nó đã xong. Anh ấy nhìn tôi với một nụ cười ấm áp và nói với tôi rằng tôi thật là ngoan cường từ trước đến nay chưa hề thấy.
Tôi mỉm cười và cảm ơn anh. Anh quả là một nha sĩ giỏi. Lần đầu tiên tôi đi nhổ răng là như vậy đó.

Khó hiểu

Một người Anh qua Việt Nam du lịch, viết thư cho bạn:
 
- "Ở Việt Nam rất vui, người dân ở đây rất thân thiện và hiền lành. Thức ăn thì phong phú, trái cây xanh tươi, ngọt ngào. Tôi đã đi khắp 3 miền đất nước, ở đâu cũng được đón tiếp rất nồng hậu. Tôi biết thêm nhiều điều mới lạ và lý thú.
 
Nhưng có một điều mà tôi không làm sao hiểu nổi. Đó là người Việt Nam rất ghét phim, nhưng họ lại thường xuyên đi đến rạp để xem phim. Lần nào xem xong, họ cũng đứng dậy và nói " hate film" (?!)"...

Chuyện hai con ma

Chuyện hai con ma
Hai con ma tình cờ gặp nhau trong nghĩa trang.
 
Ma 1: Nhìn mặt mày ngu thế, mới chết à?
 
Ma 2: Uhm, mới chết hôm kia.
 
Ma 1: Ồ vậy anh em mình chết cùng ngày rồi, thế sao mày chết?
 
Ma 2: Tao bị chết cóng. Mới đầu tay chân tao đông cứng đau nhức vô cùng, rồi tao thiếp đi. Chết êm lắm mày ạ. Còn mày thì sao?
 
Ma 1: Tao bị vợ cắm sừng.
 
Ma 2: Sao vợ ngoại tình mà mày phải chết?
 
Ma 1: Biết vợ ngoại tình nên tao giả vờ đi công tác xa rồi về nhà bất ngờ, thấy vợ đang nằm khỏa thân trên giường. Tức quá tao chạy đi tìm thằng tình nhân kia. Lên gác xép không có, vào nhà kho cũng không, định vào nhà tắm tìm thì tao mệt quá lên cơn đau tim lăn ra chết.
 
Ma 2: Thế vợ chú mày tên gì?
 
Ma 1: $%#@$#%$#
 
Nghe đến đây Ma 2 lao vào đánh Ma 1, vừa đánh vừa chửi:
 
- Thằng ngu, sao mày không tìm trong tủ lạnh trước. Nếu mày tìm trong đó trước thì tao với mày đâu phải chết.
 
Bác Ba Phi (st)

Lý do khẳng định bác sĩ chuẩn đoán sai

Một ông lão đến phòng khám than vãn với bác sĩ về cái chân bị đau của mình.
 
Sau khi khám cho ông lão, bác sĩ lắc đầu nói:
– Bệnh của ông là bệnh của tuổi già thôi. Cố gắng chịu chứ không có cách nào chữa khỏi đâu!
 
Ông lão tđùng đùng nổi giận:
– Ông đừng có khẳng định bừa như thế. Làm bác sĩ gì mà bắt bệnh cũng sai được.
 
Ông bác sĩ rất ngạc nhiên:
– Sao ông lại chắc chắn là tôi chẩn bệnh sai chứ?
 
Ông lão chỉ vào cái chân còn lại và nói lớn:
– Tại sao lại không biết chứ. Ông xem cái chân này có bị đau đâu, trong khi nó bằng tuổi với cái chân kia đấy chứ!
– @@

Ớt đông lạnh

Một gã đàn ông bước vào trong một quán ăn. Gã chú ý ngay đến một món ăn đặc biệt hôm nay của quán là ớt đông lạnh. Vì thế khi người phục vụ đi lại thì gã đặt ngay món ăn đó. Người phục vụ trả lời: “Tôi rất tiếc, thưa ông. Quý ngài ngồi kế bên ông vừa đặt phần ăn cuối cùng rồi ạ”
 
- ồ, vậy tôi chỉ uống một ly cà phê thôi.
 
Sau đó một lúc, gã nhận thấy người ngồi bên cạnh hình như đã ăn xong bữa mà tô ớt đông lạnh vẫn còn đầy ắp.
 
Gã hỏi: “Ông có định ăn nữa không ?”
 
Người kia trả lời: “Không”
 
- “Ông bán lại tô ớt đông lạnh cho tôi được không ?”
 
- “Ông có thể dùng miễn phí nếu ông thích”
 
Gã đàn ông liền lấy tô ớt đông lạnh và bắt đầu ăn. Khi gã ăn được gần nửa tô thì thấy một con chuột chết ở trong đó. Lập tức gã ói ngược phần ăn trở lại tô ớt.
 
Người đàn ông ngồi kế liền nói với giọng đầy vẻ thông cảm :
 
-Lúc nãy tôi cũng vừa ăn đến đó.