Đừng buồn

Đi làm về, chồng thấy vợ ngân ngấn nước mắt: - Anh yêu, em bực quá. Em đã nướng một chiếc bánh ga-tô nhưng con chó của chúng ta đã ăn mất rồi. Chồng an ủi: - Đừng buồn em yêu. Ngay bây giờ, anh sẽ đem nó đến chỗ ông bác sĩ thú ý
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 1957
  3. Tags: loai vat, vo chong

Cô giáo pro

cô giáo mới nhận dạy một lớp muốn làm quen với học sinh. Sau phần tự giới thiệu, cô hỏi tên từng học sinh. Đến một học sinh, nó nhất định ko chịu nói tên:
 
- Tên em là gì?
 
- Tên em xấu lắm!
 
- Có gì mà ngại em cứ nói đi
 
- Ko tên em xấu lắm...
 
- Ko sao đâu mà, đằng nào cô chả biết em cứ nói đi.
 
- Tên em xấu thật mà. Tên em là cái mà cô thích cầm ý mà.
 
- À cô biết rồi.... Em tên là Cu chứ gì
 
- Không, em tên là Phấn

Biến thái

Tối hôm trước vợ tôi về nhà, vừa bước vào cô ta đã yêu cầu tôi cởi ngay áo ngoài của cô ta ra.
 
Sau đó cô ta lại yêu cầu tôi cởi váy của cô ta ra, sau đó là áo trong, underwear…
 
Và sau đó… cô ta nói với tôi rằng đừng có mà mặc đồ của cô ấy nữa.

Vùng đất hoang sơ

Một nhà thám hiểm vừa phát hiện ra một vùng đất mới, trên đường thăm dò, ông gặp một cậu bé bản địa. 
Nhà thám hiểm đưa cho cậu ta xem chiếc máy chữ và một hộp diêm. Nhìn thấy mấy thứ đó, cậu bé tỏ ra rất ngạc nhiên. 
“Đây đúng là một vùng đất hoang sơ nhất trên thế giới, không còn nghi ngờ gì nữa!” - Nhà thiếm hiểm nghĩ thầm. 
Đến lúc này thì cậu bé lên tiếng: “Thưa ngài , mặc dù cháu chẳng hiểu ngài định làm gì với mấy thứ đó, nhưng cháu muốn biết cháu đi được chưa ạ. Cháu cần phải vào cửa hàng Internet để chat ngay bây giờ!”

Sửa xe

- Alô, có phải nhà bà Smith đó không?
 
- Phải, tôi là chồng cô ấy. Có việc gì thế?
 
- Tôi là nhân viên của garage mà bà nhà vừa sửa xe ở đây rồi đi luôn. Ông vui lòng thanh toán.
 
- Tất nhiên, tôi sẽ trả tiền sửa xe…
 
- Không ạ, tiền sửa tường garage và viện phí cho 2 nhân viên bảo vệ ở cổng ra vào.

Tâm sự nặng nề

Một người đàn ông bước vào bar rượu thấy ông bạn đang ngồi rầu rĩ thì đến gần hỏi:
 
- Hình như anh đang có tâm sự gì?
 
 Ông kia than:
 
- Mẹ tôi chết hồi tháng ba, để lại cho tôi 100.000 đô la. Hồi tháng tư, bố tôi qua đời cũng để lại 200.000 đô la.
 
- Chà, bất hạnh thật! Trong hai tháng mà bố mẹ lần lượt quy tiên!
 
Ông bạn thiểu não:
 
- Chưa xong đâu! Cô ruột tôi vừa qua đời tháng trước, cũng để cho tôi 500.000.
 
- Xin chia buồn! - Người bạn vỗ vai thông cảm.
 
Ông nọ gật đầu:
 
- Chứ còn gì nữa, từ đầu tháng đến nay chẳng ai chịu chết nữa!