anh của ngày hôm nay

Ai ngờ, lòng tự ái của anh quá lớn, anh vùng dậy, giận dỗi, nói mà như gào thét: “Con biết rồi! Con hiểu rồi! Bố mẹ xấu hổ vì có thằng con vô tích sự như con đúng không? Được! Con sẽ đi cho bố mẹ hài lòng! Con sẽ lên thành phố kiếm tiền, lập nghiệp! Hôm nay con ra đi với hai bàn tay trắng, không một xu dính túi, nhưng ngày con trở về, con thề sẽ làm cho bố mẹ nở mày nở mặt! Bố mẹ cứ chờ xem!”. Dứt lời, anh lạnh lùng cắm đầu chạy thẳng. Bố mẹ đuổi theo anh nhưng không kịp. Rồi họ tự trấn an nhau rằng chắc anh chỉ qua nhà bạn ở vài ngày, hết giận, anh sẽ về… Nhưng không, anh đi thật, biệt tăm mấy năm trời, không tin, không tức, để cha mẹ anh ở nhà chờ đợi mỏi mòn và đày đọa nhau trong nỗi ân hận dày vò… Sáng nay, một chiếc xe hơi mới coóng rì rì rẽ vào ngõ nhà anh rồi đỗ xịch ngay giữa sân. Cha mẹ anh ở trong nhà lập tức lao ra, bà con láng giềng thấy thế cũng ùa tới. Cửa xe hơi mở chầm chậm, anh lịch lãm bước ra, tất cả như vỡ òa! Anh đã trở về, trở về thật rồi! Cha mẹ nhào tới, ôm anh thật chặt, nước mắt nhạt nhòa! Anh cũng khóc, cũng nấc lên nghẹn ngào, nhưng giọng vẫn cố thều thào: “Bố mẹ trả tiền taxi giúp con! Con chả có xu nào!”.
  1. Ngày đăng: 25/02/2016
  2. Lượt xem: 1118
  3. Tags: tong hop

Rút không kịp

Rút không kịp
Bức ảnh thứ 1 vẽ một cái bánh mì đen thui.
 
Bức ảnh thứ 2 vẽ cảnh một trận chiến với một đoàn quân bị tiêu diệt hoàn toàn, những chiến sĩ chết như ngả rạ.
 
Bức ảnh thứ 3 vẽ một người phụ nữ đang mang bầu.
 
Vị giáo sư nói:
– Ai mà có thể đặt 1 tên chung cho cả 3 bức tranh sẽ được một phần thưởng.
 
Và phần thưởng thuộc về một sinh viên với câu trả lời ngắn nhất và hợp lý nhất: “Rút không kịp”.

3 điều ước

Một con quỷ đen đúa xấu xí , nó có nhiều mưu mẹo và thông minh, tuy nhiên nhưng cơ thể nó thì không bao giờ nó vừa lòng và luôn bị phụ nữ tránh xa. Một bữa nọ, nó gặp một người đứng ngoài phố và bị lột hết đồ, chỉ còn trơ trọi một cái khố che thân. Nhìn kĩ thì: " A , thần đèn đây mà , chào thần đèn, sao thần đèn lại đứng một mình như vậy , quần áo ông bạn đâu hết rồi? "
 
Thần đèn tuy không xấu nhưng tạo cho người ta tham lam, ích kỉ khi giữ cái đèn của ông ta. Nghe quỷ hỏi , thần đèn mới khóc : "Đồ tôi bị tụi "chà đồ nhôm" nó lấy rồi". Bây giờ tôi chỉ còn...
- Vậy sao không hóa phép ra đồ mới. Quỷ hỏi.
- Không được , tôi chỉ có thể hóa phép cho người khác thôi , chứ không hóa phép được cho riêng mình.
Đúng là cơ hội đến , quỷ thấy vậy liền nói: nếu tôi mang đồ mới đến cho anh thì anh cho tôi 3 điều ước chứ?
Thần đèn lưỡng lự nhưng cuối cùng cũng đồng ý.
Quỷ mang đồ đến cho thần đèn, sau khi mặc vào, thần đèn nói: "Bây giờ anh hãy ước đi "
Quỷ hả dạ , nó rất muốn làm thiên thần nhưng sợ nói ra thì người ta cười , nên nó chỉ nói ẩn ý :
Thứ nhất là tôi muốn có cánh
Thứ hai tôi muốn mình trắng toát.
Thứ 3 là tôi muốn có thể gặp chị em phụ nữ thường xuyên
Đùng một cái , con quỷ biến thành ... kotex

Bí mật khủng khiếp

Chú bé bán báo :
 
- Bí mật khủng khiếp đây ! Năm mươi nạn nhân ! Mua báo không ông ?
 
Khách qua đường :
 
- Lại đây, tao lấy một tờ (đọc qua một hồi)
 
- Này, thằng nhóc kia, trong báo tao có thấy tin nào như vậy đâu. Nó nằm ở chỗ nào chứ ?
 
Chú bé bán báo :
 
- Ðó chính là điều bí mật, thưa ông. Ông là nạn nhân thứ năm mươi mốt đấy.

Thiên đường và địa ngục dành cho quản trị mạng

Sau khi chết, hồn của lập trình viên bay lên trời, thiên thần đón tiếp phán:
 
- Sinh thời anh không gây nhiều tội lỗi, ơn trên cho phép anh được chọn vào thiên đường hoặc địa ngục vi tính.
 
- Anh này bảo thiên sứ cho xem thiên đường. Đó là một trung tâm vi tính hiện đại, toàn những máy đời mới nhất, hiện đại nhất, multimedia không chê vào đâu được, server thì khỏi bàn... nói chung đúng là thiên đường. Vị thánh tuyên bố: Nếu chọn thiên đường, anh sẽ là user ở đây.
 
- Anh chàng đã sướng mê đi rồi nhưng vẫn đề nghị thêm: Ngài hãy cho tôi xem địa ngục ra sao?
 
- Cũng chính là đây, chỉ có điều anh sẽ là người quản trị hệ thống.

Cẩn thận vẫn hơn

Một ông cụ vào nhà ga xe lửa trong làng và đi đến quầy vé, hỏi nhân viên nhà ga :
 
- Này cậu, chuyến tàu 3g10 đã đi chưa ?
 
- Ðã rời ga cách đây 15 phút.
 
- Còn bao lâu nữa chuyến 4g mới đến ?
 
- Còn lâu lắm.
 
- Vậy trước đó còn chuyến tàu khách nào không ?
 
- Không.
 
- Tàu chở hàng ?
 
- Không.
 
- Không có chuyến nào hết ?
 
- Hoàn toàn không ?
 
- Anh có chắc không ?
 
- Chắc chứ ! – nhân viên bán vé nổi nóng.
 
- Vậy thì, mình ơi – ông quay sang gọi bà vợ – bây giờ chúng ta có thể đi ngang qua đường ray được rồi.