anh của ngày hôm nay

Ai ngờ, lòng tự ái của anh quá lớn, anh vùng dậy, giận dỗi, nói mà như gào thét: “Con biết rồi! Con hiểu rồi! Bố mẹ xấu hổ vì có thằng con vô tích sự như con đúng không? Được! Con sẽ đi cho bố mẹ hài lòng! Con sẽ lên thành phố kiếm tiền, lập nghiệp! Hôm nay con ra đi với hai bàn tay trắng, không một xu dính túi, nhưng ngày con trở về, con thề sẽ làm cho bố mẹ nở mày nở mặt! Bố mẹ cứ chờ xem!”. Dứt lời, anh lạnh lùng cắm đầu chạy thẳng. Bố mẹ đuổi theo anh nhưng không kịp. Rồi họ tự trấn an nhau rằng chắc anh chỉ qua nhà bạn ở vài ngày, hết giận, anh sẽ về… Nhưng không, anh đi thật, biệt tăm mấy năm trời, không tin, không tức, để cha mẹ anh ở nhà chờ đợi mỏi mòn và đày đọa nhau trong nỗi ân hận dày vò… Sáng nay, một chiếc xe hơi mới coóng rì rì rẽ vào ngõ nhà anh rồi đỗ xịch ngay giữa sân. Cha mẹ anh ở trong nhà lập tức lao ra, bà con láng giềng thấy thế cũng ùa tới. Cửa xe hơi mở chầm chậm, anh lịch lãm bước ra, tất cả như vỡ òa! Anh đã trở về, trở về thật rồi! Cha mẹ nhào tới, ôm anh thật chặt, nước mắt nhạt nhòa! Anh cũng khóc, cũng nấc lên nghẹn ngào, nhưng giọng vẫn cố thều thào: “Bố mẹ trả tiền taxi giúp con! Con chả có xu nào!”.
  1. Ngày đăng: 25/02/2016
  2. Lượt xem: 979
  3. Tags: tong hop

Hỏi mãi thế

Ðồn rằng có một lần vua ngự tuần ra Thanh Hóa. Nghe nói con cháu Trạng Quỳnh vẫn còn, vua bèn cho đòi đến. Xiển vâng lệnh tới hầu. Vua hỏi:
- Trước khi Trạng chết có trối trăng lại điều chi không?
Xiển đáp: – Dạ có ạ!
Vua bảo: – Thế nhà ngươi hãy thuật lại lời Trạng trối trăng cho ta nghe.
- Dạ tâu Hoàng thượng, cố tôi trước khi từ trần chỉ trối lại có một câu thôi ạ!
- Một câu cũng được, cứ nói ta nghe.
- Dạ, nhưng tôi không dám nói ạ!
- Tại sao!
- Dạ, nói ra sợ Hoàng thượng không được vui lòng.
- Ðược cứ nói, dù câu nói ấy thế nào ta vẫn không bắt tội.
Xiển năm bảy lần từ chối, vua năm bảy lần gặng hỏi, sau cùng Xiển mới thưa:
- Dạ, tâu Hoàng thượng, ông tôi kể lại rằng: “Trước khi cố tôi nhắm mắt, con cháu xúm xít quanh giường hỏi cố tôi có dặn con cháu điều chi không. Nhưng cố tôi không trả lời. Con cháu không yên tâm, cứ gặng hỏi mãi, cố tôi chỉ quát lên một câu: “Hỏi cái mả cha bay hay sao mà hỏi mãi thế?”, rồi tắt thở.

Tịch thu tài liệu

Trong lớp 12A3 có cả trai lẫn gái, hôm nay thầy giáo sinh vật cho môt bài kiểm tra nhanh. Thầy ra đầu bài là: 
- Các em hãy mô tả bộ phận sinh dục nam, trong vòng 5 phút.
 
Đám con trai mừng rơn: cái này là trúng tủ rồi !!! Mọi người cắm cúi làm bài, riêng Tèo tự nhiên quên phéng, nó mới thò tay xuống quần kéo phẹc mơ tua ra để xem, bỗng có tiếng thầy giáo:
- Tèo, cất tài liệu đi !!! 
 
5 phút trôi qua, thầy giáo lại lên tiếng:
- Bây giờ là câu số 2: các em hãy mô tả bộ phận sinh dục nữ. 
 
Đám nữ sinh ồ lên mừng rơn, rồi hăm hở cúi xuống chép bài, riêng Thảo lại quên mất tiêu, nó mới len lén kéo quần ra thì bỗng thầy giáo la :
- Thảo đem tài liệu lên nộp cho thầy.

Khó xử

Tiếng điện thoại reng reng, và có người nhấc máy. Giọng nói từ đầu dây bên kia:
 
“Xin lỗi có phải số 444 444 44 đấy không ạ?”
 
“Vâng”, người kia đáp.
 
“Hãy gọi giúp tôi 911 được không. Tôi bị mắc kẹt ngón tay ở điện thoại.”

Hành vi cư xử

Một người đi ăn tiệc, thấy người ngồi bên cạnh mình hầu như không ăn gì, nên hỏi:
 
- Sao ông không dùng thử món thịt cừu nướng này? Ngon tuyệt!
 
- Cám ơn ông, tôi không đói.
 
- Trời, đi ăn tiệc thì dù không đói cũng phải tranh thủ mà ăn chứ!
 
- Tôi chỉ ăn khi nào thấy đói thôi.
 
- Chà, ông xử sự cứ như loài động vật ấy!

Ai tìm ra châu Mỹ

Trong giờ địa lý, thầy giáo gọi Hà:
- Em hãy chỉ đâu là châu Mỹ?
- Thưa thầy, đây ạ! – Hà chỉ trên bản đò.
- Tốt lắm! Nào, thế bây giờ trò Bi hãy nói cho thầy biết ai đã có công tìm ra châu Mỹ?
- Thưa thầy, bạn Hà.