anh của ngày hôm nay

Ai ngờ, lòng tự ái của anh quá lớn, anh vùng dậy, giận dỗi, nói mà như gào thét: “Con biết rồi! Con hiểu rồi! Bố mẹ xấu hổ vì có thằng con vô tích sự như con đúng không? Được! Con sẽ đi cho bố mẹ hài lòng! Con sẽ lên thành phố kiếm tiền, lập nghiệp! Hôm nay con ra đi với hai bàn tay trắng, không một xu dính túi, nhưng ngày con trở về, con thề sẽ làm cho bố mẹ nở mày nở mặt! Bố mẹ cứ chờ xem!”. Dứt lời, anh lạnh lùng cắm đầu chạy thẳng. Bố mẹ đuổi theo anh nhưng không kịp. Rồi họ tự trấn an nhau rằng chắc anh chỉ qua nhà bạn ở vài ngày, hết giận, anh sẽ về… Nhưng không, anh đi thật, biệt tăm mấy năm trời, không tin, không tức, để cha mẹ anh ở nhà chờ đợi mỏi mòn và đày đọa nhau trong nỗi ân hận dày vò… Sáng nay, một chiếc xe hơi mới coóng rì rì rẽ vào ngõ nhà anh rồi đỗ xịch ngay giữa sân. Cha mẹ anh ở trong nhà lập tức lao ra, bà con láng giềng thấy thế cũng ùa tới. Cửa xe hơi mở chầm chậm, anh lịch lãm bước ra, tất cả như vỡ òa! Anh đã trở về, trở về thật rồi! Cha mẹ nhào tới, ôm anh thật chặt, nước mắt nhạt nhòa! Anh cũng khóc, cũng nấc lên nghẹn ngào, nhưng giọng vẫn cố thều thào: “Bố mẹ trả tiền taxi giúp con! Con chả có xu nào!”.
  1. Ngày đăng: 25/02/2016
  2. Lượt xem: 1375
  3. Tags: tong hop

Không cần nói dối

Sau khi nghe lời cáo giác của cảnh sát trưởng, quan tòa nghiêm mặt hỏi linh mục: Mỗi tuần một lần, giáo sĩ Do Thái nọ thường rủ một linh mục và một mục sư tới chỗ mình chơi đánh bài ăn tiền. Không may cho họ, viên cảnh sát trưởng nổi tiếng nghiêm khắc của thị trấn bắt gặp và đưa cả ba ra tòa án địa phương.
- Thưa Cha, Cha có thừa nhận mình đã đánh bạc không?
 
Linh mục nhìn lên trời, thì thầm:
- Xin Chúa tha thứ cho con!
 
Rồi ông quay sang quan tòa, nói lớn:
- Không! Thưa ngài, tôi không hề đánh bạc.
 
Quan tòa lại hỏi mục sư:
- Còn Cha, Cha có thừa nhận mình đã đánh bạc không?
 
Mục sư lặp lại hành động của linh mục rồi quả quyết:
- Không! Thưa ngài, tôi không hề chạm tay vào lá bài.
 
Quan tòa quay sang nghi phạm cuối cùng:
- Giáo sĩ, có phải ngài bị bắt quả tang đang đánh bạc không?
 
Giáo sĩ Do Thái tỏ vẻ ngạc nhiên:
- Đánh bạc ấy à? Với ai cơ chứ?

chị cả

- Thầy: Nhà em có mấy anh chị em? 
- Dạ! Nhà em có 5 anh chị em Đầu tiên là em, sau đó đến em em, em em rồi đến em em em, rồi đến em em em em, cuối cùng là em em em em em ạ! 
- Thầy: ???

Chọn ai

Một anh chàng có 3 cô bạn gái và không biết nên lấy cô nào làm vợ. Anh ta bèn đưa mỗi cô một số tiền, để xem họ tiêu pha như thế nào.
 
Cô thứ nhất tiêu hết tiền vào việc mua đồ trang sức, sau đó nói với anh ta rằng, chẳng phải chính anh cũng muốn tặng cô những thứ đó sao?
 
Cô thứ hai dành toàn bộ số tiền để vào thẩm mỹ viện sửa sang sắc đẹp, rồi bảo anh rằng cô chính là món quà dành cho anh.
 
Cô thứ ba đi mua vải vóc, quần áo, giày dép cho hết số tiền và nói rằng anh sẽ tự hào vì thời trang của cô.
 
Người đàn ông suy nghĩ rất lung về cách dùng tiền của mỗi cô. Cuối cùng, anh ta quyết định cưới cô có bộ ngực to nhất.

Không cần

Một người đang đi trên quảng trường thì thấy một con chó dại xông tới. Anh ta vắt chân lên cổ mà chạy, con chó đuổi theo. Người và chó cứ thế chạy xung quanh quảng trường hết vòng nọ đến vòng kia. Thấy vậy, từ trên cửa sổ gác hai một tòa nhà, một người nói vọng ra:
 
-Anh kia ơi, anh chạy vào nhà đi, cửa ra vào đang mở đấy.
 
-Không cần đâu - người đang chạy vừa thở vừa đáp - Tôi chạy trước nó những hai vòng cơ mà.

Cách mượn đồ hàng xóm

Cứ mỗi lần người đàn ông nhà bên đến gõ cửa nhà Robinson là y như rằng ông ta sẽ mượn một thứ gì đó.
- Lần này ông ta sẽ không có cơ hội mượn được thứ gì nữa đâu – Robinson lẩm bẩm nói với vợ – Xem đây này.
- Ơ, tôi tự hỏi không biết sáng nay anh có dùng cái cưa máy hay không? – Người hàng xóm bắt đầu.
- Ôi, tôi rất tiếc – Robinson nói – Nhưng thật sự thì cả ngày hôm nay tôi phải dùng đến nó rồi.
- Nếu vậy thì anh sẽ không cần những cây gậy chơi gôn đâu nhỉ, anh có phiền nếu tôi mượn chúng không? – Người hàng xóm hỏi.