Giống ai?

- Bố: Nói hoa đi con - Con: Hoa . . . - Bố: Giỏi lắm, con nói Bố đi nào - Con: Mẹ . . . - Bố: Không, nói Bố cơ mà, Bố chứ không phải mẹ, nào nói lại đi Bố...ố...ố - Con: Mẹ . . . - Bố: ô thằng này, mày giống ai mà dốt như lợn thế??? - Con: Bố...Bố...
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 1859
  3. Tags: gia dinh

Bưu cục thó rồi

Ở bưu cục nọ, có một lá thư đề người nhận là Thượng đế, Thiên đường. Dĩ nhiên là không thể gửi nó đi, họ bèn mở ra xem, thư viết:
 
- "Gửi Thượng đế! Tôi là một bà lão tội nghiệp 80 tuổi. Suốt cả đời, tôi chẳng đòi hỏi gì. Nhưng hiện nay tôi đang rất cần 100 đôla. Xin Người hãy rủ lòng thương mà ban số tiền đó cho kẻ già này".
 
Cả bưu cục mủi lòng, mỗi người quyên góp một ít tiền, được 90 đôla gửi cho bà cụ. Hôm sau, bà lão gửi thư khác, cũng cho Thượng đế. Lần này ông giám đốc gọi tất cả nhân viên tới để nghe đọc lời cảm ơn:
 
- "Thưa Thượng đế, tôi xin cảm ơn Ngài với tấm lòng sâu sắc. Nhưng tôi chỉ nhận được có 90 đôla, còn 10 đôla đã bị bọn bưu cục "thó" mất rồi!".

Phù hợp hoàn cảnh

Một cô gái tóc vàng bước vào thư viện, nhìn xung quanh, và xếp vào hàng chờ trước quầy đăng ký.
 
Đến lượt mình, tóc vàng lớn tiếng nói:
- Cho tôi một cái bánh hamburger với thịt rán thật lớn, và một ly coca lớn nữa.
 
Người thủ thư ngạc nhiên nhìn tóc vàng và thì thầm nói:
- Thưa cô, đây là thư viện.
 
Gật đầu tỏ vẻ hiểu ý, tóc vàng thì thầm nói nhỏ:
- Cho tôi một cái bánh hamburger với thịt rán thật lớn, và một ly coca lớn…

Người vợ chu đáo

Người vợ chu đáo
Hôm sau chồng đi công tác xa, sau khi chuẩn bị cẩn thận quần áo và đồ dùng vào vali, người vợ chu đáo lấy hộp bao cao su trong tủ đưa cho chồng 03 chiếc:
– Anh mang theo đi, nhiều khi cần thì còn có mà dùng.
Thấy vợ quá chu đáo và tâm lý, anh chồng vui vẻ ôm hôn vợ và nói:
– Em đưa hết cho anh luôn đi, có 3 cái lỡ anh dùng thiếu thì sao?.
Tỏ thái độ cương quyết, cô vợ cất ngay hộp bao cao su vào tủ và bảo chồng:
– Không được! Chỉ còn có 05 chiếc, phải để ở nhà lỡ em cần thì…em cũng có cái mà dùng!?
– Chồng: ???!!!

Hỏi giờ

Một anh chàng đã lái xe suốt buổi đêm và tới sáng thì hãy còn xa mới đến đích. Anh ta quyết định dừng lại ở thành phố kế tiếp mà anh ta sắp tới, đỗ xe lại ở một chỗ yên tĩnh nào đó để có thể ngủ 1 hoặc 2 tiếng. May rủi thế nào, phố mà anh ta chọn lại là một trong những lộ trình phổ biến nhất của những người chạy bộ trong thành phố.
Ngay sau khi anh ta nằm xuồng ngáy một lúc thì có tiếng gõ vào cửa sổ. Anh ta nhìn ra ngoài và thấy một người ở đó.
- Cái giề đấy?
- Xin lỗi ngài, người kia nói, – Ngài có biết mấy giờ rồi không?. Anh ta nhìn đồng hồ của ô tô và trả lời, “7:15″.
Người chạy bộ cám ơn rồi chạy đi. Anh chàng lại lăn ra ngủ, và đanh lơ mơ thì lại có một tiếng gõ vào cửa sổ.
- Xin lỗi ngài có biết mấy giờ rồi không?
- 7: 25!
Người kia cám ơn và đi. Anh chàng lúc này thấy nhiều người chạy qua và hiểu rằng họ sẽ tiếp tục làm phiền mình. Anh ta lấy ra một cái bút, một mẩu giấy và ghi rồi dán lên cửa sổ dòng chữ như thế này
“Tôi không biết mấy giờ!”
Một lần nữa anh ta quay ra ngủ tiếp. Ðang ngủ lơ mơ thì lại có tiếng gõ cửa.
- Ông à, ông ơi! 7 giờ 45 rồi!

Liêm khiết

Một nhà thầu muốn hối lộ ông bộ trưởng, ngỏ ý biếu ông ta chiếc ôtô, nhưng bị từ chối: 

- Tôn chỉ của tôi là liêm khiết, ông hãy đem món quà về đi! 

Nhà thầu suy nghĩ một lúc rồi nói: 

– Tôi hiểu cảm nghĩ của ngài về việc này. Tôi thành thật xin lỗi ngài. 

Nhà thầu nói tiếp:

– Để tỏ lòng thành, hãng chúng tôi quyết định bán nó cho ngài với giá 25 USD vậy! 

Sau một hồi trầm tư, ngài bộ trưởng gật đầu: 

– Trong trường hợp đó, tôi sẽ mua hai chiếc!