Bố ai nhanh hơn?

Ba cậu bé ở trong sân trường đang khoe khoang với nhau về ông bố của chúng. Cậu bé thứ nhất nói: - Bố tớ chạy nhanh nhất. Ông bắn một mũi tên và chạy về đích trước nó. Cậu thứ hai: - Bố tớ là thợ săn, ông bắn nhầm một phát súng vào bạn săn, sau đó còn kịp chạy đến kéo ông kia tránh viên đạn. Cậu bé thứ ba nghe xong, bĩu môi nói: - Bố tớ là một nhân viên nhà nước. Ông hết giờ làm việc lúc 5h chiều và về đến nhà lúc 4h15′.
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 1380
  3. Tags: tong hop

Chuyện hẹn hò

Chuyện hẹn hò
Một chàng trai lần đầu tiên hò hẹn với bạn gái, không biết sẽ nói chuyện gì, cậu ta hỏi ý kiến người cha và nhận được lời khuyên:
 
- Có ba chủ đề luôn hiệu quả: thức ăn, gia đình và triết lý sống.
 
Họ gặp nhau, sau vài phút im lặng khó nói, cậu ta vào đề:
 
- Em có thích rau dền không?
 
- Không - Cô gái đáp và ngồi thừ ra.
 
Lúng túng, cậu dùng đến chủ đề thứ hai:
 
- Em có anh trai không?
 
- Không - Cô gái đáp và càng trở nên khép kín.
 
Chàng trai đã bắt đầu tuyệt vọng, sau khi suy nghĩ rất mông lung, cậu ta khai thác chủ đề cuối cùng:
 
- Nếu em có anh trai liệu anh ấy có thích rau dền không nhỉ?

Hiểu ý

Cô con gái rón rén ra khỏi nhà lúc khuya, bị ba bắt gặp. Ông hỏi:
 
-Con đi đâu đó?
 
-Dạ, con chạy ù ra thùng thư để gởi hai lá thư này thôi rồi về ngay.
 
-Vậy thì nhanh lên đi, thùng thư đã huýt sáo hai lần rồi kìa.

Hoa

Trong một cuộc hội thảo về hoa thế giới có 3 nước là: Hoa kỳ, Hà Lan và Việt Nam .Khi được giới thiệu về loài hoa đặc trưng của nước mình thì 3 nước giới thiệu như sau:
Mỹ nói rằng:”nước chúng tôi có hoa hồng là đẹp nhất”
Hà Lan lên tiếng: “Chỉ đáng để chùi đít”
Việt Nam hưởng ứng: “Đúng thế”
Sau đó HL nói tiếp: “Nước chúng tôi có hoa tuylip là đẹp nhất”
VN lại nói: “cũng chỉ đáng để chùi đít”
Lúc này HL và HK bực tức: “Nước bạn có hoa gì mà lại bảo hoa chung tôi chi đáng để chùi đít hả?”
VN ung dung trả lời: “Nước tôi có hoa xương rồng là đẹp nhất”

Luật lệ hà khắc

Một khách bộ hành đang lảo đảo bước đi trên sa mạc, ông ta khát nước khủng khiếp, lúc ấy ông ta chợt trông thấy lờ mờ đằng xa một người bán hàng rong già, trên cái bàn trước mặt ông ta đầy những cà vạt để bán.
 
Người khách mệt mỏi hỏi:
 
- Xin làm ơn cho tôi ít nước, tôi chết khát mất.
 
- Tôi không có nước, nhưng tại sao anh không mua một cái cà vạt nhỉ?
 
- Tôi không muốn cà vạt, đồ ngốc, tôi cần nước uống - người khách gào lên.
 
- Ðược rồi, cách đây 5 dặm, trên ngọn đồi kia, ở đó có một khách sạn. Ði đường kia, ở đó họ sẽ cho anh bao nhiêu nước cũng được.
 
Người khách cảm ơn và lê bước về phía ngọn đồi. Ba giờ sau ông ta quay trở lại chỗ cũ.
 
Người bán hàng rong liền hỏi:
 
- Tôi chỉ cho ông rồi mà, khoảng 5 dặm ở ngọn đồi đàng kia. Ông không tìm thấy khách sạn à?
 
- Thấy rồi, tôi thấy nó rồi. Nhưng họ không cho tôi vào nếu tôi không đeo cà vạt !!! - người khách thều thào.

Có đáng để nuôi?

Nhà sắp có khách, bà vợ hách dịch hỏi ông chồng: “Ông định mặc quần đùi để tiếp khách hay sao?”.
 
- Tôi muốn để mọi người đều biết, bà đã nuôi tôi thế nào! – Ông chồng hậm hực.
 
- Nếu vậy – bà vợ nói – ông hãy cởi nốt cả quần đùi ra, cho họ biết là ông có đáng để nuôi không.