Bố ai nhanh hơn?

Ba cậu bé ở trong sân trường đang khoe khoang với nhau về ông bố của chúng. Cậu bé thứ nhất nói: - Bố tớ chạy nhanh nhất. Ông bắn một mũi tên và chạy về đích trước nó. Cậu thứ hai: - Bố tớ là thợ săn, ông bắn nhầm một phát súng vào bạn săn, sau đó còn kịp chạy đến kéo ông kia tránh viên đạn. Cậu bé thứ ba nghe xong, bĩu môi nói: - Bố tớ là một nhân viên nhà nước. Ông hết giờ làm việc lúc 5h chiều và về đến nhà lúc 4h15′.
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 1453
  3. Tags: tong hop

Máy xem bói tự động

Một tay cao bồi lần đầu đến thành phố lớn và nhìn thấy một chiếc máy xem bói tự động.
 
Anh ta tò mò nhét vào đó đồng xu. Sau 2 giây, máy in ra tờ giấy như sau:
 
+ Anh tên là John Bill, cao 1,58m, nặng 105kg.
+ Anh chuẩn bị đi chuyến tàu lúc 8h 30 và anh sắp gặp hạn lớn.
 
Tay cao bồi còn đang kinh ngạc thì một người da đỏ bước đến. Ông ta quả quyết chiếc máy này hoàn toàn nói láo. Hai người bàn nhau thử trao đổi quần áo xem cái máy sẽ phản ứng ra sao. Thay đồ xong, John lại bước vào cabin, nhét đồng xu và đọc tờ giấy vừa in ra:
 
+ Anh vẫn là John Bill, cao 1,58m, nặng 105kg, nhưng hiện nay anh đã lỡ chuyến tàu lúc 8h 30
+ Bị mất quần áo, ví tiền và khẩu súng
+ Lây bệnh ghẻ của tên lừa đảo.

Chuyện hai con ma

Chuyện hai con ma
Hai con ma tình cờ gặp nhau trong nghĩa trang.
 
Ma 1: Nhìn mặt mày ngu thế, mới chết à?
 
Ma 2: Uhm, mới chết hôm kia.
 
Ma 1: Ồ vậy anh em mình chết cùng ngày rồi, thế sao mày chết?
 
Ma 2: Tao bị chết cóng. Mới đầu tay chân tao đông cứng đau nhức vô cùng, rồi tao thiếp đi. Chết êm lắm mày ạ. Còn mày thì sao?
 
Ma 1: Tao bị vợ cắm sừng.
 
Ma 2: Sao vợ ngoại tình mà mày phải chết?
 
Ma 1: Biết vợ ngoại tình nên tao giả vờ đi công tác xa rồi về nhà bất ngờ, thấy vợ đang nằm khỏa thân trên giường. Tức quá tao chạy đi tìm thằng tình nhân kia. Lên gác xép không có, vào nhà kho cũng không, định vào nhà tắm tìm thì tao mệt quá lên cơn đau tim lăn ra chết.
 
Ma 2: Thế vợ chú mày tên gì?
 
Ma 1: $%#@$#%$#
 
Nghe đến đây Ma 2 lao vào đánh Ma 1, vừa đánh vừa chửi:
 
- Thằng ngu, sao mày không tìm trong tủ lạnh trước. Nếu mày tìm trong đó trước thì tao với mày đâu phải chết.
 
Bác Ba Phi (st)

Tại sao chết?

Tại sao chết?
Một phụ nữ kể cho bạn gái biết tin mình vừa lấy chồng lần thứ tư.
 
- Ôi! tuyệt quá! - Cô bạn nói - Nhưng nếu không thấy ngại thì cậu có thể kể cho mình biết điều gì đã xảy ra với người chồng đầu tiên của cậu?
 
- Anh ta ăn phải nấm độc và chết.
 
- Thật bi kịch quá! Thế còn người chồng thứ hai?
 
- Anh ta cũng ăn phải nấm độc.
 
- Kinh khủng quá! Mình gần như thấy sợ khi hỏi về người chồng thứ ba của cậu.
 
- Anh ta chết vì gãy cổ.
 
- Gãy cổ ư?
 
- Vì anh ta không muốn ăn nấm!

Rút không kịp

Rút không kịp
Bức ảnh thứ 1 vẽ một cái bánh mì đen thui.
 
Bức ảnh thứ 2 vẽ cảnh một trận chiến với một đoàn quân bị tiêu diệt hoàn toàn, những chiến sĩ chết như ngả rạ.
 
Bức ảnh thứ 3 vẽ một người phụ nữ đang mang bầu.
 
Vị giáo sư nói:
– Ai mà có thể đặt 1 tên chung cho cả 3 bức tranh sẽ được một phần thưởng.
 
Và phần thưởng thuộc về một sinh viên với câu trả lời ngắn nhất và hợp lý nhất: “Rút không kịp”.

Không cho nói

Một buổi sáng, vị tiểu vương Ả rập thức giấc và cảm thấy bải hoải. Ngài nhận ra rằng sức lực của mình không còn cường tráng như xưa và bỗng thấy chán ngán hậu cung đầy cung tần mỹ nữ của mình. Nhìn anh hầu trẻ, tiểu vương nảy ra sáng kiến:
 
- Abdul, từ nay ta ban cho ngươi một ân huệ. Đó là, đêm nào ngươi cũng phải đứng trực bên ngoài phòng ngủ của ta. Khi nào ta kêu lên: “Trẫm khát!” và đi ra ngoài giả bộ tìm nước uống thì ngươi phải lẻn vào chiều chuộng cung phi trong bóng tối, để nàng tưởng ngươi là ta.
 
Một thời gian dài sau đó, mọi chuyện diễn ra như mong muốn của tiểu vương. Đêm nào ngài cũng kêu “Trẫm khát!” rồi lỉnh đi tìm chỗ ngủ, trong khi anh hầu trai tráng thay ngài làm công việc đầy lao lực.
 
Tới một sáng nọ, tiểu vương truyền gọi Abdul:
 
- Quân cẩu tặc! Ta sẽ phạt ngươi bằng trượng hình rồi đày ra sa mạc.
 
- Thưa vương công, con có tội tình gì đâu?
 
- Đồ ngu, tối qua vương phi ra ngoài tìm nước uống cho ta. Thế mà ngươi không nhận ra, cứ xông bừa vào, lại chẳng cho ta có lấy một cơ hội giải thích