Hội nghị quốc tế phụ nữ

Tại hội nghị quốc tế phụ nữ, đại biểu đầu tiên đứng lên phát biểu. - Như hội nghị lần trước, chúng ta đã nhất trí cần phải quyết liệt hơn với những ông chồng. Sau khi từ hội nghị trở về, tôi đã nói với chồng tôi rằng từ nay tôi sẽ không nấu nướng gì nữa, mà anh ta sẽ phải tự lo. Ngày thứ nhất, tôi không thấy gì. Ngày thứ 2, tôi vẫn không thấy gì. Nhưng tới ngày thứ 3, chồng tôi đã chịu vào bếp và hôm đó, anh ấy đã nấu một bữa tối ngon tuyệt. Cả hội nghị vỗ tay. Đến đại thứ hai đứng lên phát biểu: - Sau khi từ hội nghị trở về, tôi nói với chồng tôi rằng tôi sẽ không lo việc giặt giũ nữa, anh ta sẽ phải tự lo. Ngày thứ nhất, tôi không thấy gì. Ngày thứ 2, tôi vẫn không thấy gì. Nhưng tới ngày thứ 3, chồng tôi đã chịu mang áo quần đi giặt, và anh ấy không chỉ giặt đồ của mình mà còn giặt đồ của cả tôi nữa. Cả hội nghị lại vỗ tay. Đến người thứ ba đứng lên: - Sau khi từ hội nghị trở về, tôi nói với chồng tôi rằng từ nay tôi sẽ không đi chợ nữa, mà anh ta sẽ phải tự lo. Ngày thứ nhất, tôi không thấy gì. Ngày thứ 2, tôi vẫn không thấy gì. Nhưng tới ngày thứ 3, tôi đã bắt đầu nhìn thấy lại được một chút, khi 2 mắt của tôi bớt sưng hơn 2 ngày trước.
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 1017
  3. Tags: chon loc

Xem nốt rồi chữa bệnh sau

Bệnh nhân than phiền với bác sĩ: "Tôi ngủ không ngon giấc, suốt đêm cứ mơ thấy một đàn chuột chơi bóng đá ầm ĩ".
 
- Tối nay, ông uống viên thuốc này, sẽ khỏi thôi!
 
- Để tối mai uống được không ạ?
 
- Sao vậy?
 
- Vì tối nay là trận chung kết của bọn chúng.
 
- !!!!!

Nhà giàu khổ lắm

Một lão nhà giàu, vừa buôn bán, vừa cho vay, bóp nặn từng xu, nhưng lại cứ làm ra vẻ không thích giàu sang.
 
Một hôm, lão ngồi than thở với bạn:
- Nhiều của cũng chẳng làm gì! Của càng nhiều càng khổ thân mà thôi.
 
Người bạn mới bảo:
- Tôi chỉ thấy thiên hạ mong có của, có ít thì mong được nhiều, có nhiều lại mong nhiều hơn, chứ chứ thấy ai phàn nàn như ông bao giờ. Hay nếu ông thấy khổ quá thì chia bớt cho tôi.
 
Lão nhà giàu vội từ chối:
- Ấy chết! Tôi đâu dám thế! Tôi có của đã lấy làm khổ rồi, đâu dám làm khổ lây đến ông!…

Thô lỗ

Một người đàn ông cục cằn bước vào ngân hàng và nói với người thu ngân “Tôi muốn mở một cái tài khoản chó chết.” Nghe thấy thế người phụ nữ ngạc nhiên đáp, “Xin lỗi tôi không rõ, thưa ngài, tôi không hiểu ý ngài lắm. Ngài đã nói gì vậy?”
 
“Nghe đây này. Tôi nói là tôi muốn mở một tài khoản chó chết ngay bây giờ!”
 
“Tôi rất lấy làm xin lỗi, nhưng chúng tôi không thể chịu đựng một loại ngôn ngữ như vậy được.” Nói xong, người phụ nữ rời khỏi chỗ và tới gặp giám đốc ngân hàng để thông báo với ông ta. Họ cùng quay trở lại và giám đốc hỏi, “Có gì rắc rối ở đây vậy?” “Chẳng có rắc rối quái nào cả” người đàn ông nói, “Tôi vừa mới trúng 50 triệu $ cái xổ số chó chết và tôi muốn mở một tài khoản chó chết tại cái ngân hàng chó chết này!”
 
“Tôi hiểu,” giám đốc nói, “và con chó này gây khó dễ cho ngài phải không?”.

Biết tôi là ai không?

Jim đang thử việc ở một công ty đa quốc gia. Vào ngày làm việc đầu tiên, anh gọi điện cho phòng phục vụ và lớn tiếng nói vào ống nghe: “Mang cho tôi một cốc cà phê ngay”.
 
Đầu dây bên kia liền trả lời:
 
- Nhầm số rồi. Anh có biết anh đang nói chuyện với ai không?
 
- Không.
 
- Tôi là giám đốc quản lý.
 
- Thế anh có biết tôi là ai không? – Jim lớn giọng quát.
 
- Không.
 
- Tốt. – Jim thở phảo và bỏ ống nghe xuống.

Quá đáng

Trong giờ giảng về sinh học tại một trường y nọ, giáo sư hỏi một nữ sinh viên:
- Cô hãy cho tôi biết bộ phận nào trên cơ thể con người mà khi bị kích thích nó có thể nở to gấp 6 lần thể tích ban đầu?
- Ðang là giờ học và em không trả lời những câu hỏi thiếu nghiêm túc như vậy, thưa giáo sư! – Sau một thoáng bối rối nữ sinh viên trả lời vẻ bực tức.
- Thưa các anh các chị, đó chính là đồng tử của mắt người khi ta tức giận – Giáo sư vẫn bình thản đáp và quay về phía nữ sinh viên nọ – Còn cô, cô cũng không nên mong đợi quá nhiều như vậy!