Xui Xẻo

Một người trông rất chán nản ngồi nhìn chằm chằm vào ly rượu anh ta vừa gọi. Bỗng nhiên một tên lái xe ưa rắc rối từ đâu xông đến, uống luôn ly rượu đó. Dường như chỉ chờ có thế anh ta bật khóc rất to. Hối hận quá người lái xe nói: - Thôi mà, tôi chỉ đùa anh một tý cho vui, được rồi tôi sẽ mua anh một ly khác vậy nhé. Tôi không thể chịu được khi nhìn thấy đàn ông khóc. - Không phải chuyện đó đâu. Anh biết không ngày hôm nay đối với tôi thật quá nặng nề. Đầu tiên, tôi ngủ quên đến nỗi đi làm muộn. Lão giám đốc của tôi hôm nay tự nhiên dở chứng cáu um lên, thế là tôi lập tức bị sa thải. Và chao ôi, khi tôi vừa bước ra khỏi cái toà nhà chết tiệt đó thì tôi không thể nào tìm thấy xe của mình. Cảnh sát cũng không làm được gì. Thế là tôi phải đi taxi về nhà, và khi người lái taxi lái xe đi tôi mới nhận thấy rằng mọi thứ tôi đã để quên trên xe đó mất rồi. Tôi định về nhà nghỉ ngơi thì anh co tưởng tượng nổi không tôi bắt gặp vợ tôi ở trên giường cùng tên làm vườn. Tuy nhiên đó vẫn chưa phải là điều kinh khủng nhất, khi tôi đến đây định kết thúc cuộc đời của mình thì… anh đến và uống luôn ly rượu độc đó.
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 970
  3. Tags: chon loc

Tây Hay Ta

Một đôi vợ chồng mới qua Mỹ được ít lâu, lại hay cãi vã đòi ly dị, bỏ bụng lắm bấy lâu bị vợ lấn lướt nên nói: 
-Sugar you you go, sugar me me go! 
( Đường cô cô đi, đường tôi tôi đi!) 
 
Cô vợ: 
- You think you tasty? 
(anh nghĩ anh ngon lắm hả ?) 
 
Anh chồng : 
-I love toilet you go go! 
( tôi yêu cầu cô đi đi!) 
 
Cô vợ: 
-You think you are belly button of dance pole? You live a place mokey cough flamingo crows, clothes house country! 
( Anh nghĩ anh là cái rốn của vũ trụ hả? Anh sống nơi khỉ ho cò gáy, đồ nhà quê) 
 
Anh chồng đáp lại : 
-You onion summer three dowm seven up. No enough listen. 
( Cô hành hạ tôi ba chìm bảy nổi. Thôi đủ rồi nghe) 
 
Cô vợ mếu máo: 
-Me take you, you poor storn spinach two table hand white! 
(Tôi lấy anh, anh nghèo rớt mồng tơi, hai bàn tay trắng!) 
 
Anh chồng thấy tội bèn nói 
-You eat criminal so, no star where, we can do again from first. 
(Em ăn gian quá, không sao cả, mình có thể làm lạ từ đầu) 
 
Cô vơ nguôi giận: 
-I no want salad again! 
( em không muốn cải với anh nữa)

Trả đũa

Đang làm món trứng cho bữa sáng, chợt Mary thấy anh chồng lao vào bếp hét toáng: “Cẩn thận!”
Mary chưa kịp định thần, anh chồng đã hét tiếp:
- Cẩn thận, cho thêm chút bơ vào! Trời đất ơi, em đang nấu quá nhiều thứ cùng lúc đấy! Đảo cái chảo đi, đảo đi! Cần thêm bơ nữa, trời ạ, thế nào cũng bị dính vào chảo mà xem! Cẩn thận, cẩn thận! Anh đã bảo em rồi cơ mà! Em không bao giờ lắng nghe anh cả! Không bao giờ! Hất quả trứng đi nhanh lên! Em điên à, em bị làm sao đấy? Mà đừng quên cho muối. Em thì lúc nào cũng quên. Muối ấy, nhớ chưa?
Nín nhịn không được, cô vợ nổi cáu, chăm chăm nhìn chồng:
- Anh bị làm sao vậy? Anh nghĩ là em không biết rán mấy quả trứng à?
Anh chồng thản nhiên nhún vai đáp:
- Anh chỉ muốn cho em biết là anh cảm thấy thế nào khi anh lái xe mà có em ngồi cạnh.


Tìm cách thoát thân

Người chỉ huy để ý thấy gần đây một chiến sĩ có hành động không bình thường.
 
Anh ta luôn tha thẩn nhặt những mảnh giấy trên bãi tập lên xem rồi lẩm bẩm: "Không phải tờ này, không phải tờ này...", rồi vứt trở về chỗ cũ.
 
Nghi là người lính bị bệnh tâm thần, chỉ huy liền cho anh đi khám ở bác sĩ thần kinh. Bác sĩ khám thấy anh lính bị bệnh thần kinh liền cấp giấy kiến nghị được thoái ngũ.
 
Cầm tờ giấy kiến nghị trong tay, anh lính tươi cười hét lớn:
 
- Đúng là tờ này rồi, đúng là tờ giấy này rồi...
 
- !!!!!!!

Các ông chồng nghĩ gì về vợ?

- Dạo này tôi cứ thấy vợ mình ôm một con cá sấu khổng lồ chực vồ lấy tôi.
 
- Thật là một cơn ác mộng.
 
- Này nhé, da thì sần sùi, hai mắt lồi ra, miệng toang toác, răng thì lởm chởm....
 
- Chắc là cá sấu hoa cà đấy!
 
- Không, tôi chưa tả về con cá sấu!

Chờ lâu

Có một cô gái ưng một ông già góa vợ. Lấy nhau được 7 năm thì cụ già mất. Theo giấy mời, cô đến tòa án để nghe đọc bản thừa kế tài sản theo di chúc của chồng. Cô chờ hơn 1 tiếng đồng hồ mới được gọi vào làm việc. Vị cán bộ tòa án ôn tồn nói:
 
- Xin lỗi, cô chờ lâu lắm rồi phải không?
 
- Vâng! Tôi đã chờ 7 năm nay rồi!