Xui Xẻo

Một người trông rất chán nản ngồi nhìn chằm chằm vào ly rượu anh ta vừa gọi. Bỗng nhiên một tên lái xe ưa rắc rối từ đâu xông đến, uống luôn ly rượu đó. Dường như chỉ chờ có thế anh ta bật khóc rất to. Hối hận quá người lái xe nói: - Thôi mà, tôi chỉ đùa anh một tý cho vui, được rồi tôi sẽ mua anh một ly khác vậy nhé. Tôi không thể chịu được khi nhìn thấy đàn ông khóc. - Không phải chuyện đó đâu. Anh biết không ngày hôm nay đối với tôi thật quá nặng nề. Đầu tiên, tôi ngủ quên đến nỗi đi làm muộn. Lão giám đốc của tôi hôm nay tự nhiên dở chứng cáu um lên, thế là tôi lập tức bị sa thải. Và chao ôi, khi tôi vừa bước ra khỏi cái toà nhà chết tiệt đó thì tôi không thể nào tìm thấy xe của mình. Cảnh sát cũng không làm được gì. Thế là tôi phải đi taxi về nhà, và khi người lái taxi lái xe đi tôi mới nhận thấy rằng mọi thứ tôi đã để quên trên xe đó mất rồi. Tôi định về nhà nghỉ ngơi thì anh co tưởng tượng nổi không tôi bắt gặp vợ tôi ở trên giường cùng tên làm vườn. Tuy nhiên đó vẫn chưa phải là điều kinh khủng nhất, khi tôi đến đây định kết thúc cuộc đời của mình thì… anh đến và uống luôn ly rượu độc đó.
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 1438
  3. Tags: chon loc

Nghề tội lỗi

Hàng rào ngăn cách giữa Thiên Đàng và Địa Ngục bị đổ ngã. Chúa mới gọi Chúa quỷ Satan mà nói:
 
- Chúng ta phải sửa lại cái hàng rào. Ta chịu một nửa tốn phí và ngươi phải trả một nửa.
 
Satan từ chối:
 
- Ông muốn sửa thì ông cứ sửa mình ông đi, tôi không trả tiền phí tổn. Đó là việc của ông làm mà.
 
Chúa dọa là sẽ thưa tòa Satan. Satan trả lời:
 
- Cứ việc thưa đi, làm sao ông tìm ra một luật sư nào ở trên thiên đàng chứ !!!

"Lót dạ" trước khi đi ngủ

Chiếc phi cơ bị trục trặc phải đáp xuống một hòn đảo của bộ tộc ăn thịt người. Đội bay và hành khách bị nhốt vào kho "thực phẩm". Buổi sáng đầu tiên, lũ trẻ con nhà tộc trưởng vào kho tóm anh lái chính, chúng hỏi ông bố:
 
- Bố ơi, đây có phải là bữa điểm tâm của chúng ta không?
 
- Tất nhiên, lâu rồi mới có bữa sáng ra hồn.
 
Đến trưa, bọn trẻ lại xông vào đám "thực khách", lôi ra anh hoa tiêu:
 
- Bố ơi, thằng béo này có thể làm bữa trưa được không?
 
- Được đấy, ăn món Âu nhanh tiêu thật!
 
Chiều, bọn trẻ lại bê ra một cô tiếp viên xinh xắn và hỏi bố chúng về bữa tối. Không ngờ, ông bố gắt:
 
- Vừa bé vừa non! Món này rửa sạch đi để tao "lót dạ" trước khi đi ngủ.

Quá đáng

Trong giờ giảng về sinh học tại một trường y nọ, giáo sư hỏi một nữ sinh viên:
- Cô hãy cho tôi biết bộ phận nào trên cơ thể con người mà khi bị kích thích nó có thể nở to gấp 6 lần thể tích ban đầu?
- Ðang là giờ học và em không trả lời những câu hỏi thiếu nghiêm túc như vậy, thưa giáo sư! – Sau một thoáng bối rối nữ sinh viên trả lời vẻ bực tức.
- Thưa các anh các chị, đó chính là đồng tử của mắt người khi ta tức giận – Giáo sư vẫn bình thản đáp và quay về phía nữ sinh viên nọ – Còn cô, cô cũng không nên mong đợi quá nhiều như vậy!

Giọng hát hay

Giọng hát hay
Sau hội diễn văn nghệ của trường, Tí hỏi Tèo :
- Cậu thấy chất giọng của tớ hợp với dòng nhạc nào nhất ?
Tèo : Nhạc không lời !

anh của ngày hôm nay

Ai ngờ, lòng tự ái của anh quá lớn, anh vùng dậy, giận dỗi, nói mà như gào thét: “Con biết rồi! Con hiểu rồi! Bố mẹ xấu hổ vì có thằng con vô tích sự như con đúng không? Được! Con sẽ đi cho bố mẹ hài lòng! Con sẽ lên thành phố kiếm tiền, lập nghiệp! Hôm nay con ra đi với hai bàn tay trắng, không một xu dính túi, nhưng ngày con trở về, con thề sẽ làm cho bố mẹ nở mày nở mặt! Bố mẹ cứ chờ xem!”. Dứt lời, anh lạnh lùng cắm đầu chạy thẳng. Bố mẹ đuổi theo anh nhưng không kịp. Rồi họ tự trấn an nhau rằng chắc anh chỉ qua nhà bạn ở vài ngày, hết giận, anh sẽ về…
 
Nhưng không, anh đi thật, biệt tăm mấy năm trời, không tin, không tức, để cha mẹ anh ở nhà chờ đợi mỏi mòn và đày đọa nhau trong nỗi ân hận dày vò…
 
Sáng nay, một chiếc xe hơi mới coóng rì rì rẽ vào ngõ nhà anh rồi đỗ xịch ngay giữa sân. Cha mẹ anh ở trong nhà lập tức lao ra, bà con láng giềng thấy thế cũng ùa tới. Cửa xe hơi mở chầm chậm, anh lịch lãm bước ra, tất cả như vỡ òa! Anh đã trở về, trở về thật rồi! Cha mẹ nhào tới, ôm anh thật chặt, nước mắt nhạt nhòa! Anh cũng khóc, cũng nấc lên nghẹn ngào, nhưng giọng vẫn cố thều thào: “Bố mẹ trả tiền taxi giúp con! Con chả có xu nào!”.