Sau khi bệnh bò điên lan tràn khắp nơi, một nữ phóng viên được cử đi tìm hiểu lý do.
Hỏi thăm một hồi, cô tìm đến được một trang trại nuôi bò sữa, nơi phát hiện ra ca bệnh bò điên đầu tiên.
Cô hỏi người quản lý trang trại: “Ông chăm sóc lũ bò sữa này như thế nào?”
“Hàng ngày chúng tôi cho ăn đúng giờ quy định, ngày vắt sữa 2 lần, mỗi năm cho chúng đi lấy giống 2 lần…”
“Ôi, lạ nhỉ. Vậy thì tại sao chúng nó lại điên được?”
“Thế tôi hỏi cô nhé: ngày nào tôi cũng vắt sữa cô 2 lần mà 1 năm mới cho đi chơi với bạn trai 2 lần thì cô có điên người lên không?
why mad????
After crazy-bull-run-around disease finally had spreaded everywhere, a reporter was dispatched to find the reason.
After the while asking people, she went to a cow ranch, where the first case was found.
“How can you take care of those cows?” she asked the farm owner.
“Well, we feed them on time everyday, milk twice a day, breed them twice a year...”
“Oh that’s strange. So how did they get mad?”
“Let’s me ask you this: everyday I milk you twice but only give you one time of hanging out with your boyfriend, will you be mad???”
Nhà văn Mỹ đến nói chuyện tại một trường đại học ở Nhật, thông qua người phiên dịch. Ông kể liền mạch một câu chuyện vui khá dài rồi dừng lại để anh thông ngôn làm việc. Diễn giả rất ngạc nhiên trước việc anh ta chỉ nói có vài câu mà tất cả sinh viên đều cười ồ lên. Lúc kết thúc bài nói, nhà văn cảm ơn anh chàng kia vì đã dịch rất giỏi. Ông hỏi:
- Làm thế nào mà chỉ vài lời thôi anh đã chuyển cả một chuyện cười dài như vậy sang tiếng Nhật?
- Tôi không thuật lại câu chuyện mà chỉ nói với họ là ngài vừa kể một câu chuyện cười, đề nghị cả hội trường cười to lên.