Sau khi bệnh bò điên lan tràn khắp nơi, một nữ phóng viên được cử đi tìm hiểu lý do.
Hỏi thăm một hồi, cô tìm đến được một trang trại nuôi bò sữa, nơi phát hiện ra ca bệnh bò điên đầu tiên.
Cô hỏi người quản lý trang trại: “Ông chăm sóc lũ bò sữa này như thế nào?”
“Hàng ngày chúng tôi cho ăn đúng giờ quy định, ngày vắt sữa 2 lần, mỗi năm cho chúng đi lấy giống 2 lần…”
“Ôi, lạ nhỉ. Vậy thì tại sao chúng nó lại điên được?”
“Thế tôi hỏi cô nhé: ngày nào tôi cũng vắt sữa cô 2 lần mà 1 năm mới cho đi chơi với bạn trai 2 lần thì cô có điên người lên không?
why mad????
After crazy-bull-run-around disease finally had spreaded everywhere, a reporter was dispatched to find the reason.
After the while asking people, she went to a cow ranch, where the first case was found.
“How can you take care of those cows?” she asked the farm owner.
“Well, we feed them on time everyday, milk twice a day, breed them twice a year...”
“Oh that’s strange. So how did they get mad?”
“Let’s me ask you this: everyday I milk you twice but only give you one time of hanging out with your boyfriend, will you be mad???”
Một người để xe ở ngoài sân. Để đề phòng kẻ cắp lấy mất bộ phận gì đó, anh ta dán thông báo.
Trên tờ giấy ghi: “Thùng xăng không còn giọt nào, các đồng hồ đo đều không có, động cơ đã bị lấy mất”.
Sáng hôm sau, anh ta ra chỗ để xe thì thấy bánh xe không còn. Bên cạnh tờ thông báo của anh ta có một tờ giấy khác ghi: “Vậy ông còn cần đến bánh xe làm gì?”
Sáng nay em nghe mấy mẹ ở HỘI CHĂN CHUỐI bảo. “Thời tiết này làm chuyện chăn gối mới thích”. Em nghe lời mang hết chăn gối ra hì hục giặt mà vẫn chưa thấy nó sướng. Giờ em ân hận lắm ! Chỉ muốn nó khô nhanh để lấy cái đắp thôi 😭😭😭 Mưa với chả gió