Sao phải vội

Quý ông sang trọng đang bước trên phố thì gặp một cậu bé tiến đến hỏi giờ: "Thưa ngài, ngài có thể cho biết bây giờ là mấy giờ không ạ?". Ông nọ cẩn thận lấy đồng hồ ra khỏi túi áo, xem giờ rồi trả lời: - 3 giờ kém 15 phút. - Vậy thì, chính xác vào lúc 3 giờ ngài có thể hôn vào mông cháu - Cậu bé liền trêu chọc và bỏ chạy. Quá tức giận, ông ta liền đuổi theo thằng bé láo xược. Sắp tóm được nó thì ông bị một người bạn cũ chận lại: - Cậu làm gì mà chạy hớt hải như thế? Đang vội lại vừa mệt, quý ông nọ liền nói một hơi: - Thẳng lỏi đó hỏi tôi giờ, khi tôi cho nó biết lúc đó là 3giờ kém 15 phút thì nó nói tôi sẽ hôn vào mông nó vào đúng 3 giờ... - Vì vậy mà cậu phải chạy vội thế sao? - Anh bạn cũ vừa hỏi vừa xem lại đồng hồ - Cậu vẫn còn 10 phút cơ mà! - !!!!!
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 905
  3. Tags: chon loc

Bị chấn thương vì món bít tết

Một người đàn ông bị rạn xương sọ được đưa tới bệnh viện.
 
Bác sĩ hỏi:
 
- Anh làm sao thế?
 
Bệnh nhân trả lời:
 
- Vợ tôi nhất định không chịu khi tôi nói rằng món bít tết cô ấy làm cho tôi quá cứng.
 
- Rồi sao nữa?
 
- Thế là cô ấy cầm miếng bít tết lên và đập vào đầu tôi.

Không cần

Một người đang đi trên quảng trường thì thấy một con chó dại xông tới. Anh ta vắt chân lên cổ mà chạy, con chó đuổi theo. Người và chó cứ thế chạy xung quanh quảng trường hết vòng nọ đến vòng kia. Thấy vậy, từ trên cửa sổ gác hai một tòa nhà, một người nói vọng ra:
 
-Anh kia ơi, anh chạy vào nhà đi, cửa ra vào đang mở đấy.
 
-Không cần đâu - người đang chạy vừa thở vừa đáp - Tôi chạy trước nó những hai vòng cơ mà.

Giải pháp

Vào lúc người thuỷ thủ đến thị trấn thì mọi phòng của khách sạn đã kín chỗ.
 
-Ông phải còn phòng nào nữa chứ, anh ta khẩn khoản, hoặc chỉ một cái giường thôi, tôi không cần quan tâm là ở đâu.
 
-À, thực sự là tôi có một phòng đôi mà mới có một người – một anh chàng thuộc lực lượng không quân, người quản lý nói, và anh ta sẽ thấy thoải mái nếu được chia đôi tiền phòng. Nhưng nói thật với anh, anh ta ngáy to đến nỗi những người ngủ cũng phòng hồi trước đó phải phàn nàn rất nhiều. Tôi không chắc lắm là nó có thích hợp cho anh không.
 
-Không vấn đề gì, người lính thuỷ mệt mỏi nói, tôi sẽ lấy nó.
 
Sáng ngày hôm sau anh ta xuống ăn sáng với cặp mắt sáng ngời.
 
-Anh ngủ thế nào rồi? người quản lý hỏi.
 
-Chưa bao giờ tốt hơn thế.
 
Người quản lý rất lấy làm ấn tượng -Không vấn đề gì với anh chàng ngáy to đó ư?
 
-Chả sao cả, tôi làm anh ta phải im miệng ngay, anh chàng kia nói.
 
-Anh làm thế nào? người quản lý hỏi.
 
-Khi tôi vào phòng anh ta đã ở trên giường và ngáy khò khò rồi, anh thuỷ thủ giải thích, tôi đến gần, hôn một cái vào má anh ta và nói ‘Ngủ ngon nha, cưng’, và anh ta ngồi dậy cả đêm để trông chừng tôi.

Đòi hỏi

Có một người đàn ông tên là Jim sống gần một con sông. Jim là người rất mộ đạo. Một hôm sông dâng cao và làm ngập lụt thị trấn, Jim bắt buộc phải trèo lên hiên sát mái. Ðang ngồi ở đó, một người chèo thuyền đến và bảo Jim lên thuyền với anh ta.
 
Jim nói “Không, ổn thôi. Thượng đế sẽ quan tâm đến tôi.”
 
Thế là người kia chèo thuyền đi. Nước dâng lên, Jim trèo lên mái nhà. Vào lúc đó một chiếc thuyền khác tới, người ngồi trên gọi Jim lên thuyền.
 
Jim đáp “Không, ổn thôi. Thượng đế sẽ quan tâm đến tôi.”
 
Người kia bèn đi. Nước càng dâng cao hơn và Jim phải trèo lên ống khói. Một chiếc trực thăng bay đến và hạ thang dây xuống. Người phụ nữ trong trực thăng bảo Jim hãy trèo lên thang và lên máy bay.
 
Jim nói với cô ta “Thế này được rồi”.
 
Người kia hỏi lại “Anh chắc chứ?”,
 
Jim đáp “Vâng, chắc chắn là Thượng đế sẽ giúp tôi”.
 
Cuối cùng nước dâng cao quá và Jim chết đuối. Jim bay lên thiên đường và gặp thượng đế.
 
Jim nói “Ngài bảo với tôi là ngài sẽ giúp tôi! Chuyện gì đã xảy ra vậy?”.
 
Thượng đế đáp “Ta đã gửi đến cho ngươi 2 chiếc thuyền và một chiếc trực thăng. Ngươi còn muốn cái gì khác nữa?”

Chó nhà ai thế này?

Một bà đang lái xe qua vùng nông thôn, nhìn thấy ở phía trước một ông cụ và một con chó theo sau. Khi chiếc xe đến gần bổng dưng con chó vọt qua đường. Con chó bị ô tô va vào và chết liền tại chỗ. Bà cho xe ngừng lại ngay và tiến lại gần ông cụ.
 
- Tôi lấy làm tiếc là sự việc đã xảy ra như vậy - Bà ta nói - Liệu hai bảng có dàn xếp xong không?
 
Ông cụ trả lời: “À được”. Rồi cụ bỏ tiền vào túi khi chiếc xe đã biến đi xa và nhìn xuống con vật đã chết.
 
- Không biết chó của ai đấy nhỉ? - Ông cụ lẩm bẩm.