Máy bắt trộm

Máy bắt trộm
Nhà khoa học Mỹ đã phát minh ra máy bắt trộm rất hiện đại họ mang qua mỹ thử nghiệm 30 phút, máy bắt được 500 tên Đem qua Trung Quốc, trong vòng 10 phút máy bắt được 6000 tên. Cuối cùng là đến VN, các nhà khoa học chờ mãi ko thấy tín hiệu 5, 10, 30 phút, họ đi ra kiểm tra thì ... cái máy đã bị trộm mất
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 1737
  3. Tags: van hoa

Dốt quá

MR mắng em: Sao mày dốt thế, bài toán dễ ẹc vậy mà làm không xong.
Em: Không biết thì mới hỏi anh chứ!
MR: Đấy, cái dốt nặng kí nhất của mày chính là ở đó!!!

Các ông chồng nghĩ gì về vợ?

- Dạo này tôi cứ thấy vợ mình ôm một con cá sấu khổng lồ chực vồ lấy tôi.
 
- Thật là một cơn ác mộng.
 
- Này nhé, da thì sần sùi, hai mắt lồi ra, miệng toang toác, răng thì lởm chởm....
 
- Chắc là cá sấu hoa cà đấy!
 
- Không, tôi chưa tả về con cá sấu!

Những công dân mẫu mực

Sếp chở cô thư ký trẻ đi chơi trên chiếc ôtô đời mới, nhưng đột nhiên xe chết máy. Ông ta nghĩ: “Trên cương vị là sếp thì mình sẽ gọi ngay nhân viên cứu hộ, nhưng là một người đàn ông thì mình phải tự sửa chữa”.
 
Ông ta bước ra và chui xuống gầm xe.
 
Trong khi đó, cô thư ký nghĩ bụng: “Với tư cách là một người phụ nữ, mình cần ngồi yên ở trên xe, nhưng ở vị trí là một thư ký, mình phải ở bên cạnh sếp.
 
Cô lập tức bước ra và chui vào gầm xe...
 
Nửa tiếng sau, một người đàn ông đi ngang qua: “Như một người lịch sự, mình không nên làm phiền, nhưng là một công dân, mình cần phải báo cho đôi này biết, chiếc xe của họ đã mất từ đời nào rồi.

Kiếm phi công khác

Đang từ từ lăn bánh trên đường băng, chiếc máy bay đột ngột dừng lại rồi quay trở về nơi xuất phát. Hơn một tiếng sau nó mới cất cánh.
 
Một hành khách hỏi cô tiếp viên chuyện gì đã xảy ra.
 
- Chẳng có gì quan trọng cả! – Cô tiếp viên đáp.
 
- …….
 
- Ông phi công trước từ chối lái vì nghe có tiếng động bất thường trong động cơ. Chúng tôi phải mất cả giờ để kiếm một phi công khác.

Khó giải thích

Trời mưa to nhưng khi đi lấy ô thì tôi thấy trong năm cái ở nhà chả còn cái nào dùng được. Tôi quyết định mang tất cả năm cái ô đến hiệu chữa ô.

Thế rồi tôi ôm năm cái ô đến hiệu chữa ô và nói với họ rằng tôi sẽ đến lấy ô trên đường về nhà vào buổi chiều. Khi tôi đi ăn chiều, trời vẫn mưa nặng hạt. Tôi đến một cửa hàng ăn gần đấy, ngồi xuống bên bàn được ít phút thì một phụ nữ trẻ bước vào ngồi ngay cùng bàn với tôi. Tôi là người ăn xong đầu tiên và khi đứng dậy tôi đãng trí cầm chiếc ô của chị ấy rồi bước về phía cửa. Chị ta gọi tôi lại và nhắc nhở rằng tôi đã cầm nhầm cái ô của chị ta. Tôi trả ô lại và xin lỗi rối rít.

Đến tối, tôi đến lấy ô, mua một tờ báo, rồi lên tầu điện. Chị ta cũng ở trên tầu điện. Chị ta nhìn tôi nói:

- Ông hôm nay được một mẻ lớn phải không?