Không thể làm thay bò

Ở trường làng, một học sinh đi học muộn, trình bày với cô giáo rằng nó phải dắt con bò cái của nhà đến chuồng bò đực. 
 
Cô giáo bực tức hỏi:
 
- Thế bố em không làm được việc ấy sao?
 
- Bố em bận ạ - Đứa bé nói - Dù sao để bò đực làm thì vẫn tốt hơn.
 
- !!!!!


Không tin được

Không tin được
Oshin nói với bà chủ:
- Nếu bà không tin tôi thì thôi, bà hãy để cho tôi đi.
- Nhưng tôi rất tin cô. Tôi còn giao cả chìa khoá hòm đựng đồ trang sức cho cô giữ cơ mà.
- Vâng thưa bà. Nhưng mà cái chìa khoá ấy không thể mở được hòm.

Cá cược

Hai anh chàng nhà giàu rủ nhau đi xem đua ngựa ở Monaco. Một anh hỏi: “Cậu có bao nhiêu du thuyền?” “Hai cái”. “Xoàng quá! Tớ có ba cái”.
- Vậy chúng mình sẽ đánh cá con ngựa số 5 về nhất nhé.
- Đồng ý.
Họ cá 200.000 USD và con ngựa số 5 về nhất. Một lát sau…
- Cậu có bao nhiêu phi cơ riêng?
- Tớ có 3 cái.
- Quá xoàng, tớ có 4.
- Vậy chúng ta đặt cược cho con ngựa số 7 nhé!
Và họ cá 500.000 USD. Con ngựa số 7 vô địch. Một lát sau…
- Hỏi tế nhị nhé! Mỗi đêm cậu có thể làm “chuyện ấy” bao nhiêu lần?
- 4 lần.
- Quá xoàng, tớ thì phải 5 lần.
- Ồ, vậy ta đặt cửa con ngựa số 9 nhé!
- Tất nhiên rồi!
Và họ cá tất cả số tiền vào con ngựa số 9. Nhưng lần này, con ngựa số 2 về đích đầu tiên. Ngẩn người tiếc của, một người than thở:
- Biết thế tớ nói thật.
- Ừ, đáng lẽ tớ cũng nên thế.

Bí mật khủng khiếp

Chú bé bán báo :
 
- Bí mật khủng khiếp đây ! Năm mươi nạn nhân ! Mua báo không ông ?
 
Khách qua đường :
 
- Lại đây, tao lấy một tờ (đọc qua một hồi)
 
- Này, thằng nhóc kia, trong báo tao có thấy tin nào như vậy đâu. Nó nằm ở chỗ nào chứ ?
 
Chú bé bán báo :
 
- Ðó chính là điều bí mật, thưa ông. Ông là nạn nhân thứ năm mươi mốt đấy.

Bố cháu đâu?

Một cậu bé vô tình làm đổ cái xe chở ngô. Người hàng xóm nghe thấy tiếng động liền bảo: “Này, Willis, không sao đâu. Sang đây ăn cơm với bác rồi lát nữa bác lật lại xe cho”.
 
“Bác thật là tốt”, Willis trả lời. “Nhưng mà cháu sợ bố cháu không thích”.
 
“Vớ vẩn, sang đây”, người hàng xóm cào cuột. “Thôi được”, cậu bé nhận lời, “nhưng mà thể nào bố cháu cũng ghét”.
 
Sau bữa cơm thân mật, Willis cám ơn người hàng xóm tốt bụng và nói: “Cháu cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều rồi. Nhưng mà cháu biết bố cháu sẽ bực lắm”.
 
“Đồ ngốc”, người hàng xóm mỉm cười. “Thế bố cháu đang ở đâu?”
 
“Dưới cái xe ạ”.