Con dê đen

Một luật sư làm việc trong một bộ lạc da đen. Ngày kia, có một anh chàng da đen đến gặp ông ta và nói : - Vợ tôi vừa mới sinh con, thằng bé da trắng. Ông là người da trắng duy nhất ở đây! Luật sư uống một ngụm trà và ôm tồn bảo : - Đúng là trong tự nhiên có những điều không thể giải thích được. Ví dụ, anh hãy nhìn đàn dê kia. Tất cả đều màu trắng ngoại trừ con dê đen này. Chuyện cũng tương tự vậy thôi. Mãi lúc sau, người da đen mới gật đầu và nói : - Thôi được, tôi sẽ giữ bí mật về thằng con da trắng của tôi nếu như ông cũng giữ bí mật về con dê màu đen kia.
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 1603
  3. Tags: gioi tinh, loai vat, vo chong

Mánh thôi mà

Nhà văn Mỹ đến nói chuyện tại một trường đại học ở Nhật, thông qua người phiên dịch. Ông kể liền mạch một câu chuyện vui khá dài rồi dừng lại để anh thông ngôn làm việc. Diễn giả rất ngạc nhiên trước việc anh ta chỉ nói có vài câu mà tất cả sinh viên đều cười ồ lên. Lúc kết thúc bài nói, nhà văn cảm ơn anh chàng kia vì đã dịch rất giỏi. Ông hỏi:
 
- Làm thế nào mà chỉ vài lời thôi anh đã chuyển cả một chuyện cười dài như vậy sang tiếng Nhật?
 
- Tôi không thuật lại câu chuyện mà chỉ nói với họ là ngài vừa kể một câu chuyện cười, đề nghị cả hội trường cười to lên.

Thuốc chữa mộng du

Bệnh nhân hỏi bác sĩ: “Bác sĩ có thuốc chữa mộng du không?”

- Ông đem hộp này về rải quanh giường đi.

- Ủa thuốc gì thế?

- Đinh 5 phân.

- !!!!!


Lấy cặp mắt ra

Một phụ nữ xinh đẹp đang trình bày trong cuộc họp của các nhân viên công ty thì đột ngột cô ta dừng lại và nói với ông trưởng phòng:
- Tôi muốn lấy một vài thứ ra khỏi ngực tôi.
- Cái gì vậy Rene? - ông trưởng phòng hỏi lại.
- Cặp mắt của ông đấy!!!

Hóa ra không phải

Nhà bác học nọ đang lúi húi làm vườn. Một Bá tước ngạo mạn đến gần nói :
- Trông xa tôi tưởng là con bò, lại gần hóa ra là ngài.
 
Nhà Bác học vui vẻ trả lời Bá tước :
- Tôi cũng vậy, trông xa cứ tưởng là ngài, lại gần hóa ra con bò.

Bố cháu đâu?

Một cậu bé vô tình làm đổ cái xe chở ngô. Người hàng xóm nghe thấy tiếng động liền bảo: “Này, Willis, không sao đâu. Sang đây ăn cơm với bác rồi lát nữa bác lật lại xe cho”.
 
“Bác thật là tốt”, Willis trả lời. “Nhưng mà cháu sợ bố cháu không thích”.
 
“Vớ vẩn, sang đây”, người hàng xóm cào cuột. “Thôi được”, cậu bé nhận lời, “nhưng mà thể nào bố cháu cũng ghét”.
 
Sau bữa cơm thân mật, Willis cám ơn người hàng xóm tốt bụng và nói: “Cháu cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều rồi. Nhưng mà cháu biết bố cháu sẽ bực lắm”.
 
“Đồ ngốc”, người hàng xóm mỉm cười. “Thế bố cháu đang ở đâu?”
 
“Dưới cái xe ạ”.