Vì sao vội vã

Một người đàn ông bước vào quán bia, gọi 25 chai bia và uống sạch trong vòng 10 phút. Thấy lạ, chù quán hỏi: -Này, tại sao anh vội vã thế? -Ồ, anh cũng thế thôi, nếu anh có cái mà tôi đang có! -Anh có gì nào? -1 đô-la
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 1545
  3. Tags: chon loc

Giao nhiệm vụ theo sở thích

Trung đội tập hợp, chuẩn uý trực ban ra lệnh:

- Binh sĩ nào yêu âm nhạc bước ra phía trước! Sáu chiến sĩ trong đội hình hăm hở bước ra:

- Thưa chuẩn uý, chúng tôi cần chơi bài gì ạ?

- Không chơi bời gì sất! Hãy khuân chiếc đàn piano sang câu lạc bộ sĩ quan ở… bên kia sườn núi!


Tức ói máu

Tức ói máu

Khách du lịch dừng chân tại một nông trại và trao đổi với nông dân: "Hai con bò sữa của ông mỗi ngày cho bao nhiêu lít sữa?"

- Con đen hay con trắng - người nông dân hỏi lại.

- Ví dụ con trắng.

- Mười lít.

- Còn con đen?

- Cũng mười lít.

- Thế ông cho chúng ăn gì?

- Con con đen hay con trắng?

- Con trắng chẳng hạn.

- Cỏ linh lăng.

- Còn cho con đen?

- Cũng cỏ linh lăng.

- Này, nếu đối với 2 con bò, cái gì cũng giống nhau, tại sao lần nào ông cũng hỏi tôi rằng tôi nói về con đen hay con trắng? - du khách tỏ vẻ khó chịu về màn đối thoại.

- Vì con trắng là của tôi.

- À, ra thế! Còn con đen?

- Cũng của tôi.


Duyên tình cá nước

Cá nói:
- Anh không bao giờ thấy dc nước mắt của tôi, vì tôi sống trong nước...
 
Nước nói:
- Tôi cảm nhận được nước mắt em, vì em luôn sống trong tim tôi...
 
Cá nói:
- Em yêu anh! Em luôn mở to mắt mình để cho anh có thể chảy vào trong em, để em luôn nhìn thấy anh!
 
Nước nói:
- Anh yêu em! Anh luôn ở bên em, để anh có thể quấn quýt lấy em, để anh có thể ôm trọn em trong lòng mình...
 
Nồi nói: Sắp sôi rồi! Còn ở đấy mà tâm sự!!!

Chơi khó lính cứu hỏa

Anh chàng lính cứu hỏa nhận được điện thoại với tiếng kêu hốt hoảng: “Cháy! Cháy!”
- Ở đâu?
- Ở nhà tôi.
- Tôi hỏi địa điểm cháy ở đâu?
- Trong bếp.
- Biết rồi! Nhưng chúng tôi làm cách nào đến được nhà anh chứ?
- Thế các ông không có xe cứu hỏa sao?
- ?????

Bố cháu đâu?

Một cậu bé vô tình làm đổ cái xe chở ngô. Người hàng xóm nghe thấy tiếng động liền bảo: “Này, Willis, không sao đâu. Sang đây ăn cơm với bác rồi lát nữa bác lật lại xe cho”.
 
“Bác thật là tốt”, Willis trả lời. “Nhưng mà cháu sợ bố cháu không thích”.
 
“Vớ vẩn, sang đây”, người hàng xóm cào cuột. “Thôi được”, cậu bé nhận lời, “nhưng mà thể nào bố cháu cũng ghét”.
 
Sau bữa cơm thân mật, Willis cám ơn người hàng xóm tốt bụng và nói: “Cháu cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều rồi. Nhưng mà cháu biết bố cháu sẽ bực lắm”.
 
“Đồ ngốc”, người hàng xóm mỉm cười. “Thế bố cháu đang ở đâu?”
 
“Dưới cái xe ạ”.