Trình độ ngoại ngữ

Thấy một người nước ngoài đi qua, cậu trẻ trâu chửi : "dm thằng tây". Người nước ngoài đi tới hỏi:" what is your name?". Cậu bé thấy người nước ngoài hỏi mình khoái quá thể hiện: "my name is Đạt". Tức thì người nước ngoài nói" dm thằng Đạt"
  1. Ngày đăng: 29/06/2014
  2. Lượt xem: 1759
  3. Tags: ngoai ngu

Kết quả của mối liên kết

- Cậu làm thế nào mà chỉ trong 3 năm đã có được một sản nghiệp đàng hoàng như thế này?
 
- Tớ liên kết với một doanh nghiệp có nhiều vốn.
 
- Tỷ lệ đóng góp thế nào?
 
- Anh ta lo vốn còn tớ góp kinh nghiệm.
 
- Kết quả ra sao?
 
- Như cậu thấy đấy, tớ thì có tiền còn anh ta tích lũy được kinh nghiệm.

"Lót dạ" trước khi đi ngủ

Chiếc phi cơ bị trục trặc phải đáp xuống một hòn đảo của bộ tộc ăn thịt người. Đội bay và hành khách bị nhốt vào kho "thực phẩm". Buổi sáng đầu tiên, lũ trẻ con nhà tộc trưởng vào kho tóm anh lái chính, chúng hỏi ông bố:
 
- Bố ơi, đây có phải là bữa điểm tâm của chúng ta không?
 
- Tất nhiên, lâu rồi mới có bữa sáng ra hồn.
 
Đến trưa, bọn trẻ lại xông vào đám "thực khách", lôi ra anh hoa tiêu:
 
- Bố ơi, thằng béo này có thể làm bữa trưa được không?
 
- Được đấy, ăn món Âu nhanh tiêu thật!
 
Chiều, bọn trẻ lại bê ra một cô tiếp viên xinh xắn và hỏi bố chúng về bữa tối. Không ngờ, ông bố gắt:
 
- Vừa bé vừa non! Món này rửa sạch đi để tao "lót dạ" trước khi đi ngủ.

Cảm ơn bạn, ý kiến đó không phù hợp

A: Tao hay văng tục khi nói chuyện quá mày ạ giờ sao đây???
 
B: Ah… Mày phải thay đổi đại loại như lúc mày muốn chửi: “ĐM mày, mày ngu như con chó!”. Thì mày hãy suy nghĩ ra một câu khác nhẹ nhàng hơn ví dụ như là: “Cảm ơn bạn, ý kiến đó không phù hợp.”
 
A: Uk. Cảm ơn mày, ý kiến đó không phù hợp…

Sợ bị đánh

Một phụ huynh trình bày với cô giáo:
 
- Thưa cô, con trai tôi sợ bị đánh lắm, nên muốn răn cháu cũng dể
 
- Dể thế nào ạ?
 
- Mỗi lần cháu phạm lỗi cô cứ bợp tai thằng bạn bên cạnh là nó sợ liền hà!

anh của ngày hôm nay

Ai ngờ, lòng tự ái của anh quá lớn, anh vùng dậy, giận dỗi, nói mà như gào thét: “Con biết rồi! Con hiểu rồi! Bố mẹ xấu hổ vì có thằng con vô tích sự như con đúng không? Được! Con sẽ đi cho bố mẹ hài lòng! Con sẽ lên thành phố kiếm tiền, lập nghiệp! Hôm nay con ra đi với hai bàn tay trắng, không một xu dính túi, nhưng ngày con trở về, con thề sẽ làm cho bố mẹ nở mày nở mặt! Bố mẹ cứ chờ xem!”. Dứt lời, anh lạnh lùng cắm đầu chạy thẳng. Bố mẹ đuổi theo anh nhưng không kịp. Rồi họ tự trấn an nhau rằng chắc anh chỉ qua nhà bạn ở vài ngày, hết giận, anh sẽ về…
 
Nhưng không, anh đi thật, biệt tăm mấy năm trời, không tin, không tức, để cha mẹ anh ở nhà chờ đợi mỏi mòn và đày đọa nhau trong nỗi ân hận dày vò…
 
Sáng nay, một chiếc xe hơi mới coóng rì rì rẽ vào ngõ nhà anh rồi đỗ xịch ngay giữa sân. Cha mẹ anh ở trong nhà lập tức lao ra, bà con láng giềng thấy thế cũng ùa tới. Cửa xe hơi mở chầm chậm, anh lịch lãm bước ra, tất cả như vỡ òa! Anh đã trở về, trở về thật rồi! Cha mẹ nhào tới, ôm anh thật chặt, nước mắt nhạt nhòa! Anh cũng khóc, cũng nấc lên nghẹn ngào, nhưng giọng vẫn cố thều thào: “Bố mẹ trả tiền taxi giúp con! Con chả có xu nào!”.