Tình yêu, hôn nhân và tiền bạc

Tình yêu 1. Anh không mua được tình yêu. Nhưng anh phải trả giả đắt cho nó. 2. Nếu anh không muốn đọc để hiểu biết về tình yêu và hôn nhân, anh phải đọc hai cuốn sách hoàn toàn khác nhau. 3. Anh không thể gắn giá cả vào tình yêu, nhưng anh có thể gắn tất cả trang sức bao quanh nó. 4. Tình yêu - giai đoạn tỉnh táo ngắn ngủi được chấm dứt bằng hôn nhân. 5. Nếu anh tự yêu lấy mình thì anh không phải lo sợ một tình địch nào. 6. Hãy yêu kẻ thù của anh. Điều đó sẽ làm hắn tức lộn ruột lên đấy! 7. Tình yêu là bằng chứng chiến thắng của trí tưởng tượng trí thông minh. 8. Giống như bệnh sởi, tình yêu sẽ rất nguy hiểm nếu nó tấn công bạn lúc bạn bước vào tuổi già. 9. Ai cũng nên bước vào tình yêu và đó là lý do để không bao giờ lập gia đình. 10. Yêu là khao khát được khát khao. Hôn nhân 11. Hãy cố gắng khen vợ anh mỗi ngày, cho dù thoạt đầu điều có thể làm cô ấy sợ. 12. Trước khi cưới hãy mở to hai mắt. Sau khi cưới thì chỉ cần mở một mắt. 13. Hôn nhân giống như ruợu vang. Mới uống một ly không thể đánh giá được. 14. Đàn bà lấy chồng sớm càng tốt. Đàn ông độc thân lâu càng tốt. 15. 80% đàn ông ngoại tình tại Mỹ. Số còn lại… ngoại tình tại Châu Âu. 16. Cần 2 người để hôn nhân thành công. Cần 1 người để hôn nhân thất bại. 17. Hôn nhân hoàn hảo. Vợ không đòi hỏi điều chồng không thể đáp ứng. 18. Không cần biết anh ôm chặt đồng tiền như thế nào, nhưng chắc một điều là nó chẳng bao giờ ôm lấy anh. Và tiền bạc 19. Sáng nào thức dậy tôi cũng dò tên tôi trong một danh sách Forbes của những người giàu nhất thế giới. Nếu không thấy tên tôi trong đó, tôi sẽ phải làm việc. 20. Nhớ mượn tiền ở những kẻ bi quan. Họ chẳng bao hy vọng đòi lại được. 21. Không có người đàn bà nào lấy chồng vì tiền. Họ đều trải qua giai đoạn phải lòng và yêu một triệu phú trước khi đồng ý kết hôn với anh ta. 22. Ngân hàng là nơi sẽ cho anh vay tiền nếu anh chứng minh được rằng anh không cần tiền.
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 1661
  3. Tags: tinh yeu

Cá độ

Trong thời kỳ suy thoái kinh tế, một anh chàng vào quán rượu nói với chủ quán, gọi rượu đãi tất cả mọi người ở đó.
 
Chủ quán đáp lời:
 
- Được thôi, nhưng chúng ta đang trong thời kỳ khủng hoảng kinh tế. Tôi muốn nhìn thấy tiền của anh trước.
 
Anh chàng liền rút ra một nắm tiền đặt lên quầy. Không thể tin vào mắt mình, ông chủ tiệm hỏi:
 
- Anh lấy số tiền đó ở đâu vậy?
 
- Tôi là một tay cá độ chuyên nghiệp! – Anh ta trả lời.
 
- Làm sao có chuyện đó được. Khi cá cược luôn chỉ có 50% cơ hội thắng độ, đúng không?
 
- Tôi chỉ cá độ những gì tôi tin chắc sẽ thắng thôi! Anh chàng bình thản nói
 
- Ví dụ?
 
- Ví dụ nhé, tôi cá với ông 50 đôla rằng tôi có thể cắn được mắt phải của tôi.
 
Ông chủ quán nghĩ ngợi một lúc rồi nhận lời.
 
Anh chàng nọ lôi con mắt giả của anh ta và cắn.
 
- Trời ơi! Anh lừa tôi à? – Ông chủ quán vừa nói vừa đau khổ rút tiền đưa cho anh chàng.
 
- Được rồi, tôi cho ông một cơ hội khác: Tôi cá với ông 50 đôla nữa rằng tôi có thể cắn mắt trái của tôi.
 
Ông chủ lại suy nghĩ một lúc rồi quyết định:
 
- OK! Anh không bị mù. Tôi đã quan sát anh đi vào đây. Tôi sẽ chấp nhận vụ cá cược này.
 
Anh chàng kia lôi hàm răng giả cắn mắt trái.
 
- Anh lại lừa tôi một lần nữa rồi! – Ông chủ quán cay cú.
 
- Đó là cách tôi kiếm được tiền đó ông bạn. Thôi, tôi chỉ lấy của ông một chai scotch thay vì những số tiền thắng cược.
 
Cầm chai rượu trên tay, anh ta đi về phía cuối phòng, cả buổi tối anh ta vui vẻ đánh bạc với một số người địa phương. Sau vài giờ đánh bạc và uống rượu anh ta quay trở lại quầy. Lúc này anh chàng đã say khướt, lè nhè nói:
 
- Ông chủ, tôi cho ông một cơ hội cuối cùng, tôi cá với ông 500 đôla rằng tôi có thể đứng trên cái quầy này chỉ với một chân, và tè vào chai whiskey trên giá đằng sau ông mà không bị rơi ra một giọt nào.
 
Ông chủ quán lần này chắc mẩm thắng cược vì thấy anh kia thậm chí không thể đứng vững với cả hai chân, nữa là một:
 
- Thôi được tôi chấp nhận cá với anh.
 
Anh chàng lúc này liền đứng lên quầy bằng một chân bắt đầu tè. Anh ta “tưới” vào tất cả mọi chỗ, cả người chủ quán, cả quầy bar và cả vào anh ta nữa nhưng không hề một giọt nào vào được chai whiskey kia.
 
Ông chủ quán hớn hở vừa cười vừa nói:
 
- Này cậu, cậu nợ tôi 500 đôla nhé!
 
- Đúng vậy! Nhưng tôi vừa mới cá với đám người ở góc đằng kia 1.000 USD rằng tôi có thể vừa tè lên người ông, lên quầy bar mà vẫn có thể làm ông cười sung sướng được đấy

Bố cháu đâu?

Một cậu bé vô tình làm đổ cái xe chở ngô. Người hàng xóm nghe thấy tiếng động liền bảo: “Này, Willis, không sao đâu. Sang đây ăn cơm với bác rồi lát nữa bác lật lại xe cho”.
 
“Bác thật là tốt”, Willis trả lời. “Nhưng mà cháu sợ bố cháu không thích”.
 
“Vớ vẩn, sang đây”, người hàng xóm cào cuột. “Thôi được”, cậu bé nhận lời, “nhưng mà thể nào bố cháu cũng ghét”.
 
Sau bữa cơm thân mật, Willis cám ơn người hàng xóm tốt bụng và nói: “Cháu cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều rồi. Nhưng mà cháu biết bố cháu sẽ bực lắm”.
 
“Đồ ngốc”, người hàng xóm mỉm cười. “Thế bố cháu đang ở đâu?”
 
“Dưới cái xe ạ”.

Sống được bao lâu

Lou tới phòng khám của bác sĩ và phàn nàn rằng mình không cảm thấy khoẻ lắm. Bác sĩ kiểm tra một hồi trong vài phút. Sau đó ông ta nói, “Lou, hãy ngồi xuống. Tôi có tin xấu đây. Anh không còn nhiều thời gian để sống nữa đâu.” Lou dĩ nhiên rất lo lắng và hỏi “Tôi còn bao lâu nữa thưa bác sĩ?”
 
Bác sĩ nói “10″.
 
Lou hỏi, “10 gì? 10 tuần…10 tháng…hay 10 năm?”
 
Bác sĩ đáp, “9…8…7…”

Phong cảnh đẹp

Ở một điểm tham quan trên núi, hướng dẫn viên nói với khách du lịch:
 
- Thưa quý vị, sườn núi ở đây rất dốc, dưới kia là vực sâu, nhưng nếu có vị nào chẳng may trượt chân thì trong lúc trôi xuống xin đừng quên nhìn sang phía bên phải kia, phong cảnh ở đó tuyệt đẹp.

Sự khác biệt của văn hoá

Chiếc du thuyền đang trên hành trình ở Địa Trung Hải, đột nhiên đâm phải đá ngầm. Một vết thủng lớn làm tàu không thể đi tiếp được nữa và có nguy cơ bị chìm. Thuyền trưởng ra lệnh mọi hành khách phải mặc áo phao hoặc đeo phao cứu sinh nhảy xuống biển. Nhưng dù nói thế nào, ngọt nhạt có, hăm dọa có, ông vẫn không thuyết phục được họ. Ông đành để tay thuyền phó lo việc giải quyết đám khách cứng cổ.
10 phút sau quay lại, ông thấy họ đã nhảy hết xuống biển. Rất ngạc nhiên, ông hỏi viên thuyền phó thì anh ta trả lời: “Tôi thuyết phục từng người theo cách riêng hợp với họ.
Với người Đức, tôi nói: “Đây là lệnh, anh phải nhảy!”.
Với người Nga, tôi cổ vũ: “Đó là một hành động cách mạng!”.
Với người Mỹ, tôi bảo: “Này anh, anh đóng bảo hiểm rồi mà!”.
Với người Pháp, tôi nhận xét: “Theo kinh nghiệm của tôi thì ôm phao nhảy xuống nước là một việc rất lãng mạn”.
Với người Anh, tôi nói: “Đây là một môn thể thao thời thượng”
Với người Italy, tôi nói: “Nói thật với anh, cái này đúng ra là bị cấm, nhưng...”.
Còn lại anh chàng Nhật Bản, tôi vỗ vai: “Mọi người nhảy hết cả rồi đấy, ta nhảy đi thôi!”.