Tình yêu, hôn nhân và tiền bạc

Tình yêu 1. Anh không mua được tình yêu. Nhưng anh phải trả giả đắt cho nó. 2. Nếu anh không muốn đọc để hiểu biết về tình yêu và hôn nhân, anh phải đọc hai cuốn sách hoàn toàn khác nhau. 3. Anh không thể gắn giá cả vào tình yêu, nhưng anh có thể gắn tất cả trang sức bao quanh nó. 4. Tình yêu - giai đoạn tỉnh táo ngắn ngủi được chấm dứt bằng hôn nhân. 5. Nếu anh tự yêu lấy mình thì anh không phải lo sợ một tình địch nào. 6. Hãy yêu kẻ thù của anh. Điều đó sẽ làm hắn tức lộn ruột lên đấy! 7. Tình yêu là bằng chứng chiến thắng của trí tưởng tượng trí thông minh. 8. Giống như bệnh sởi, tình yêu sẽ rất nguy hiểm nếu nó tấn công bạn lúc bạn bước vào tuổi già. 9. Ai cũng nên bước vào tình yêu và đó là lý do để không bao giờ lập gia đình. 10. Yêu là khao khát được khát khao. Hôn nhân 11. Hãy cố gắng khen vợ anh mỗi ngày, cho dù thoạt đầu điều có thể làm cô ấy sợ. 12. Trước khi cưới hãy mở to hai mắt. Sau khi cưới thì chỉ cần mở một mắt. 13. Hôn nhân giống như ruợu vang. Mới uống một ly không thể đánh giá được. 14. Đàn bà lấy chồng sớm càng tốt. Đàn ông độc thân lâu càng tốt. 15. 80% đàn ông ngoại tình tại Mỹ. Số còn lại… ngoại tình tại Châu Âu. 16. Cần 2 người để hôn nhân thành công. Cần 1 người để hôn nhân thất bại. 17. Hôn nhân hoàn hảo. Vợ không đòi hỏi điều chồng không thể đáp ứng. 18. Không cần biết anh ôm chặt đồng tiền như thế nào, nhưng chắc một điều là nó chẳng bao giờ ôm lấy anh. Và tiền bạc 19. Sáng nào thức dậy tôi cũng dò tên tôi trong một danh sách Forbes của những người giàu nhất thế giới. Nếu không thấy tên tôi trong đó, tôi sẽ phải làm việc. 20. Nhớ mượn tiền ở những kẻ bi quan. Họ chẳng bao hy vọng đòi lại được. 21. Không có người đàn bà nào lấy chồng vì tiền. Họ đều trải qua giai đoạn phải lòng và yêu một triệu phú trước khi đồng ý kết hôn với anh ta. 22. Ngân hàng là nơi sẽ cho anh vay tiền nếu anh chứng minh được rằng anh không cần tiền.
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 1059
  3. Tags: tinh yeu

Tại sao?

A: Mày biết con gì hay hỏi “tại sao?” không?
B: Không.
A: À, để tao nói cho, là con bò đó
B: Ủa? Tao tưởng là con heo chứ
A: Tại sao?

Tưởng là đạo sĩ

Hai gã cao bồi gặp một người Ấn Độ đang nằm sấp trên đường, áp tai xuống đất. Một gã nói:
- Thấy tên Ấn Độ kia không, trông hắn có vẻ là một đạo sĩ?
- Ừ, chắc hắn đang nghe ngóng. Bọn đạo sĩ có thể phát hiện tiếng động ở cách xa hàng dặm.
Vừa lúc đó, người Ấn Độ hé mắt, nói rất khẽ:
- Một chiếc xe ngựa có mui, đi được khoảng 2 dặm với 2 con ngựa kéo, một nâu, một trắng. Trên có một người đàn ông, một phụ nữ…
Gã thứ nhất quay sang bạn thán phục:
- Ghê thật! Lão đạo sĩ này chỉ nghe thôi mà có thể đọc toàn bộ thông tin, thậm chí cả màu sắc.
Môi “đạo sĩ” lại mấp máy. Hai gã giỏng tai nghe lời phán:
… cán qua người tôi cách đây khoảng nửa tiếng.

Nhân viên tốt bụng

Một người có cái máy in bị trục trặc nên mang đến tiệm sửa. Sau khi xem xét, nhân viên nói:
- Máy in của ông bị bụi bẩn, chỉ cần vệ sinh máy thôi!
- Nếu tôi để cửa hàng làm thì tôi sẽ phải trả bao nhiêu?
- 50 đôla. Nhưng tôi nghĩ tốt hơn ông nên tự làm lấy để khỏi tốn tiền.
- Vậy à! Tôi nghĩ ông chủ của anh sẽ không vui khi nghe anh khuyên khách hàng như vậy!
- Ngược lại là đằng khác. Thật ra đây là sáng kiến của ông chủ, bởi cửa hàng chúng tôi sẽ kiếm được nhiều tiền hơn sau khi khuyên khách hàng tự sửa chữa máy móc của họ trước.

Yếu nhân

Giáo Hoàng vừa kết thúc chuyến nghỉ mát và đang trên xe limousin tới sân bay. Chưa bao giờ lái một chiếc xe như vậy, ông yêu cầu tài xế lái xe cho mình lái một lúc. Tài xế chuyển ra đằng sau và Giáo Hoàng cầm tay lái.
Khi bắt đầu phóng đến 90 dặm một giờ, Giáo Hoàng bị đội tuần tra giao thông bắt tạt vào lề. Người cảnh sát đi đến cửa sổ xe, nhìn vào trong một lúc, rồi nói:
- Đợi một lúc, tôi cần phải gọi điện.
Cảnh sát gọi điện và yêu cầu được gặp sếp. Anh ta báo cáo:
- Tôi đang xử lý một yếu nhân phạm luật và tôi muốn biết mình phải làm gì.
Sếp hỏi lại:
- Ai thế? Một thượng nghị sĩ chăng?
- Không, còn quan trọng hơn thế nữa.
- Đó là ngài thống đốc phải không?
- Không. Quan trọng hơn.
- Tổng thống?
- Không. Quan trọng hơn.
- Vậy thì tóm lại đó là ai mới được chứ?! – Đầu dây bên kia mất bình tĩnh la lớn.
- Tôi không biết! – Viên cảnh sát nói. – Nhưng Giáo Hoàng làm tài xế cho anh ta.

Khó giải thích

Trời mưa to nhưng khi đi lấy ô thì tôi thấy trong năm cái ở nhà chả còn cái nào dùng được. Tôi quyết định mang tất cả năm cái ô đến hiệu chữa ô.

Thế rồi tôi ôm năm cái ô đến hiệu chữa ô và nói với họ rằng tôi sẽ đến lấy ô trên đường về nhà vào buổi chiều. Khi tôi đi ăn chiều, trời vẫn mưa nặng hạt. Tôi đến một cửa hàng ăn gần đấy, ngồi xuống bên bàn được ít phút thì một phụ nữ trẻ bước vào ngồi ngay cùng bàn với tôi. Tôi là người ăn xong đầu tiên và khi đứng dậy tôi đãng trí cầm chiếc ô của chị ấy rồi bước về phía cửa. Chị ta gọi tôi lại và nhắc nhở rằng tôi đã cầm nhầm cái ô của chị ta. Tôi trả ô lại và xin lỗi rối rít.

Đến tối, tôi đến lấy ô, mua một tờ báo, rồi lên tầu điện. Chị ta cũng ở trên tầu điện. Chị ta nhìn tôi nói:

- Ông hôm nay được một mẻ lớn phải không?