Suy luận

Suy luận
Hai người đàn ông đi ngược chiều gặp nhau, một người hỏi: - Anh có thấy…? - Anh bị mất chiếc dép phải không ? - Phải ! - Dép da ? - Phải, đúng vậy. - Và không được mới lắm ? - Đúng rồi ! - Màu đen chứ gì ? - Vâng ! - Chiếc dép của chân trái ? - Chính xác! Ông thấy nó phải không, vui lòng cho tôi xin lại đi … - Ồ không, tôi không thấy nó đâu cả ! - Thế sao ông biết rõ ràng chiếc dép tôi mất như vậy ? - Tôi nhìn vào chiếc dép còn lại ông đang mang.
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 1476
  3. Tags: tong hop

Thi bắn cung!

Câu chuyện nói về 1 cuộc thi bắn cung giữa 3 thí sinh:
 
– Thí sinh 1 : Đặt 1 quả táo lên đầu 1 cô người mẫu, cầm cung, đi ra xa 50m, giương cung, BẰN. sau đó nhìn khán giả cười và nói: ” I’m SinBad”, khán giả vỗ tay nồng nhiệt.
 
– Thí sinh 2: Đặt 1 chanh lên đầu 1 cô người mẫu, cầm cung, đi ra xa 80m, giương cung 45 độ, canh gió, BẰN. Sau đó nhìn khán giả cười và nói: ” I’m RobinHood”, khán giả vỗ tay khâm phục, tán thưởng.
 
– Thí sinh 3 (người Việt Nam): Đặt 1 trái NHO lên đầu 1 cô người mẫu, cầm cung, đi ra xa 150m, giương cung 12 độ, BẰN. Sau đó nhìn khán giả cười và nói: “I’m……….. Sorry!!”

Bill và Sharif

Thủ tướng Nawaz Sharif đến Washington để tham dự một cuộc hội kiến với tổng thống Mỹ là Bill Clinton. Sau bữa ăn tối, Bill nói với Sharif: "Này Sharif, tôi không biết anh nghĩ gì về các thành viên trong nội các của mình nhưng của tôi thì họ rất thông minh và sáng dạ."
 
"Làm sao anh biết được điều đó hả Bill..." - ngài Sharif hỏi
 
"Ô, đơn giản lắm cơ!" - Bill nói - "tất cả bọn họ đều phải trải qua một cuộc trắc nghiệm đặc biệt trước khi làm Bộ trưởng. Ðợi một tí nhé!". Ông ta gọi bà Ngoại trưởng Madeleine Albright đến và nói với bà ta "Nói tôi nghe nào Madeleine, ai là con của cha mẹ bà và ai không phải là anh chị em của bà..."
 
"Ah, quá dễ thưa Tổng thống" - Madeleine đáp - "đó chính là tôi!"
 
"Tốt lắm Madeleine" Clinton nói và ngài Sharif của chúng ta rất ngạc nhiên.
 
Ông ta trở về Islamabad và suy nghĩ rất lâu về trí thông minh của các thành viên trong nội các mình. Cuối cùng ông cho gọi Sartaj Aziz đến và nói: "Sartaj Aziz, nói tôi nghe nào, ai là con của cha mẹ anh và ai không phải là anh chị em của anh..."
 
Sartaj Aziz suy nghĩ rất lâu, rất lâu nhưng vẫn không biết được câu trả lời. "Tôi có thể suy nghĩ thêm không thưa Thủ tướng... Có thể tôi sẽ trả lời ngài vào ngày mai..." - "Dĩ nhiên", Sharif nói, "tôi cho anh 24 giờ đấy"
 
Sartaj Aziz đi khỏi và cố nặn óc ra để suy nghĩ về câu hỏi của ngài Thủ tướng, ông ta cho triệu tập các bộ trưởng, thứ trưởng và các quốc vụ khanh nhưng không ai biết được câu trả lời. 20 giờ sau, Sartaj Aziz vẫn còn rất lo lắng - vẫn chưa có câu trả lời và chỉ còn đúng 4 giờ nữa thôi. Cuối cùng Sartaj Aziz nói "Tôi sẽ hỏi George Fernandez, ông ta rất thông minh, ông ta sẽ biết được câu trả lời." Thế là ông ấy hỏi Fernandez thật.
 
"George" - Sartaj nói - "nói tôi nghe ai là con của cha mẹ ông và ai không phải là anh chị em của ông..."
 
"Ðơn giản quá", George trả lời, "đó chính là tôi! "
 
"Ô" - thế là Sartaj Aziz gọi điện cho ngài Sharif ngay. "Thưa thủ tướng, tôi đã có câu trả lời đây: người đó chính là George Fernandez"
 
"Không phải, đồ ngốc ạ" - Sharif giận dữ nói - "người đó chính là Madeleine Albright!"

Phản ứng theo tập quán

Ba người thiệt mạng trong một tai nạn giao thông, hồn của họ bay đến cửa thiên đàng, thánh Phedro nói:
 
- Đây là một sự nhầm lẫn, mỗi anh đóng lệ phí 10 nghìn USD, tôi sẽ đưa các anh trở lại trần gian như bình thường.
 
Người Mỹ đồng ý ngay. Vừa nhận lời xong thì anh ta đã được trả về đúng ngay nơi xảy ra sự cố, trên người không một vết xây sát. Nhân viên cứu hộ ở hiện trường xúm lại hỏi:
 
- Còn hai ông kia đâu?
 
- À, ông người Scotland thì vẫn đang mặc cả, còn anh chàng Canada thì nhất định cãi thánh Phedro rằng khoản 10 nghìn USD này bên bảo hiểm y tế phải trả thay anh ta.

Viết tránh

Một phóng viên mới vào nghề tại một tạp chí ở một thị trấn nhỏ, và đang trong thời gian thử việc. Anh ta đi khắp nơi trong thị trấn và cuối cùng cũng tìm được một bản tin để làm bài viết cho mình: “Bà Smith bị thương trong vụ tai nạn ô tô ngày hôm nay. Nhưng may thay, bà đã được đưa kịp đến bệnh viện cuộc sống và chỉ bị một vết rách nhỏ ở ngực”.
 
Khi đọc bài của anh, chủ but tức giận nói: “Đây là một tờ báo có van hóa. Chúng ta không sử dụng từ ngữ có kiểu “ngực” hay cái gì đó đại loại như vậy vào đây. Bây giờ hãy quay về và nghĩ một cái gì đó thích hợp hơn!”
 
Người phóng viên trẻ về suy nghĩ rất lâu mà vẫn không thể tìm ra. Cuối cùng anh đưa cho chủ bút bài viết của mình: “Bà Smith bị thương trong vụ tai nạn ô tô ngày hôm nay. Nhưng may thay, bà đã được đưa kịp đến bệnh viện cuộc sống và chỉ bị một vết rách nhỏ ở ( . ) ( . )

3 điều ước

Một con quỷ đen đúa xấu xí , nó có nhiều mưu mẹo và thông minh, tuy nhiên nhưng cơ thể nó thì không bao giờ nó vừa lòng và luôn bị phụ nữ tránh xa. Một bữa nọ, nó gặp một người đứng ngoài phố và bị lột hết đồ, chỉ còn trơ trọi một cái khố che thân. Nhìn kĩ thì: " A , thần đèn đây mà , chào thần đèn, sao thần đèn lại đứng một mình như vậy , quần áo ông bạn đâu hết rồi? "
 
Thần đèn tuy không xấu nhưng tạo cho người ta tham lam, ích kỉ khi giữ cái đèn của ông ta. Nghe quỷ hỏi , thần đèn mới khóc : "Đồ tôi bị tụi "chà đồ nhôm" nó lấy rồi". Bây giờ tôi chỉ còn...
- Vậy sao không hóa phép ra đồ mới. Quỷ hỏi.
- Không được , tôi chỉ có thể hóa phép cho người khác thôi , chứ không hóa phép được cho riêng mình.
Đúng là cơ hội đến , quỷ thấy vậy liền nói: nếu tôi mang đồ mới đến cho anh thì anh cho tôi 3 điều ước chứ?
Thần đèn lưỡng lự nhưng cuối cùng cũng đồng ý.
Quỷ mang đồ đến cho thần đèn, sau khi mặc vào, thần đèn nói: "Bây giờ anh hãy ước đi "
Quỷ hả dạ , nó rất muốn làm thiên thần nhưng sợ nói ra thì người ta cười , nên nó chỉ nói ẩn ý :
Thứ nhất là tôi muốn có cánh
Thứ hai tôi muốn mình trắng toát.
Thứ 3 là tôi muốn có thể gặp chị em phụ nữ thường xuyên
Đùng một cái , con quỷ biến thành ... kotex