Nhà giàu khổ lắm

Một lão nhà giàu, vừa buôn bán, vừa cho vay, bóp nặn từng xu, nhưng lại cứ làm ra vẻ không thích giàu sang. Một hôm, lão ngồi than thở với bạn: - Nhiều của cũng chẳng làm gì! Của càng nhiều càng khổ thân mà thôi. Người bạn mới bảo: - Tôi chỉ thấy thiên hạ mong có của, có ít thì mong được nhiều, có nhiều lại mong nhiều hơn, chứ chứ thấy ai phàn nàn như ông bao giờ. Hay nếu ông thấy khổ quá thì chia bớt cho tôi. Lão nhà giàu vội từ chối: - Ấy chết! Tôi đâu dám thế! Tôi có của đã lấy làm khổ rồi, đâu dám làm khổ lây đến ông!…
  1. Ngày đăng: 17/02/2016
  2. Lượt xem: 939
  3. Tags: tong hop

Chuyện nhỏ

-Ở Nhật Bản: Có Conan là có thể giải quyết mọi chuyện
-Ở Trung Quốc có Bao Thanh Thiên có thể giải quyết mọi chuyện
-Ở Anh có Sherlock Holmes là có thể giải quyết mọi chuyện
-Còn ở ViệtNam...
.
.
.
.
Có tiền là có thể giải quyết mọi chuyện

Ngốc thật

- Anh cười gì thế?
- Tôi cười con bé trong tờ báo này. Anh xem, nó lại đi lấy cái kim chọc vào trứng gà để cho gà thở, ngốc thế không không biết.
- Ừ, ngốc thật.
- Lẽ ra, nó phải lấy đũa chọc chứ. Cái kim nó nhỏ thế làm sao đủ oxy cho gà thở được. Đúng không.

Mua thuốc

3 đứa trẻ vào một tiệm thuốc bắc 1 lượt. 
Ðứa thứ 1 mua 500 đồng cam thảo. Ông thầy thuốc bắc thang leo lên ì ạch bưng cái thấu ở tuốt trên kệ cao xuống. Bán xong, ông leo lên cất cái thấu trở lại chỗ cũ. 
Sau khi tính tiền, ông hỏi đứa thứ 2 mua cái gì 
– Dạ con mua 500 đồng cam thảo. 
Ông thầy bực mình, ì ạch leo lên lấy thấu cam thảo xuống. 
Sợ như lần trước, ông hỏi luôn đứa thứ 3: 
– Còn mày mua 500 đồng cam thảo luôn hả? 
Thằng nhỏ lắc đầu. Ông thầy yên chí, leo lên cất cái thấu cam thảo lên kệ rồi hỏi nó mua gì. 
Thằng bé nói: – Dạ ông bán cho con 1000 đồng cam thảo.

Giải pháp

Vào lúc người thuỷ thủ đến thị trấn thì mọi phòng của khách sạn đã kín chỗ.
 
-Ông phải còn phòng nào nữa chứ, anh ta khẩn khoản, hoặc chỉ một cái giường thôi, tôi không cần quan tâm là ở đâu.
 
-À, thực sự là tôi có một phòng đôi mà mới có một người – một anh chàng thuộc lực lượng không quân, người quản lý nói, và anh ta sẽ thấy thoải mái nếu được chia đôi tiền phòng. Nhưng nói thật với anh, anh ta ngáy to đến nỗi những người ngủ cũng phòng hồi trước đó phải phàn nàn rất nhiều. Tôi không chắc lắm là nó có thích hợp cho anh không.
 
-Không vấn đề gì, người lính thuỷ mệt mỏi nói, tôi sẽ lấy nó.
 
Sáng ngày hôm sau anh ta xuống ăn sáng với cặp mắt sáng ngời.
 
-Anh ngủ thế nào rồi? người quản lý hỏi.
 
-Chưa bao giờ tốt hơn thế.
 
Người quản lý rất lấy làm ấn tượng -Không vấn đề gì với anh chàng ngáy to đó ư?
 
-Chả sao cả, tôi làm anh ta phải im miệng ngay, anh chàng kia nói.
 
-Anh làm thế nào? người quản lý hỏi.
 
-Khi tôi vào phòng anh ta đã ở trên giường và ngáy khò khò rồi, anh thuỷ thủ giải thích, tôi đến gần, hôn một cái vào má anh ta và nói ‘Ngủ ngon nha, cưng’, và anh ta ngồi dậy cả đêm để trông chừng tôi.

Sinh lý người

Trong giờ học "Giải phẫu sinh lý người", một nữ sinh nọ mất trật tự nhiều lần. Ông giáo đã nhắc nhở nhưng không được, tức quá bèn quát:
- Này em kia, tôi sẽ đuổi ra khỏi lớp nếu em không trả lời được câu hỏi sau đây: "Bộ phận nào trong cơ thể người lúc bé nhất và lúc to nhất có thể tích chênh lệch nhau bảy lần".
Cô học trò suy nghĩ rồi đỏ mặt ấp úng không trả lời, chỉ cười "khì khì".
- Sao không trả lời đi còn cười gì?
- khì khì
- ...!!!
- khì khì
- Thôi đủ rồi! Em hãy ra khỏi lớp ngay. Và hãy nghe đây: "Đó là phổi, khi ta hít vào và thở ra thể tích chênh nhau bảy lần. Còn cái "khì khì" của em chỉ có ba lần thôi"!