Nguy hiểm ở khắp nơi

Một người đàn ông gặp bạn mình đang lê từng bước chân tập tễnh ngoài đường, bộ dạng trông rất thảm thương liền hỏi: – Ôi chuyện gì thế này? Cậu bị làm sao mà mặt mũi, chân tay bầm dập hết cả? Để tớ đưa cậu về nhà! Nghe thấy thế anh bạn hoảng hốt xua tay: – Cậu điên à? Tớ vừa từ chỗ ấy chạy thoát ra đây đấy! – ???
  1. Ngày đăng: 11/07/2021
  2. Lượt xem: 1565
  3. Tags: gia dinh, vo chong

Xin thêm phấn

Một buổi sáng đầu năm, một người nông dân ở làng nọ gặp cha xứ trông coi địa phận mình.
 
- Thưa cha ạ! – Người nông dân nói.
 
Cha xứ trả lời:
 
- Chào thằng con của quỷ sa tăng!
 
- Thưa cha, xin cha ban phước lành cho con, vì đêm qua con mơ thấy… Người nông dân đang nói cha xứ ngắt lời:
 
- Tôi không quan tâm tới những giấc mơ của kẻ khác.
 
- Dạ, nhưng con mơ thấy những điều về cha.
 
- Thật vậy sao, thế anh kể đi.
 
- Thưa cha, con mơ thấy con chết và đang đi lên thiên đàng.
 
- Lên thiên đàng- Cha xứ kêu lên- Anh không bao giờ lên thiên đàng được, anh có bao giờ đi lễ nhà thờ đâu.
 
- Lạy cha, thật ạ, con đi lên thiên đàng thật. Con thấy một cái thang rất dài và một thiên thần đứng dưới chân thang.
 
Thiên thần đưa cho con một cục phấn rất to và bảo con: “Mỗi bước lên cầu thang, phải đánh một dấu thập, mỗi dấu chữ thập ấy là tội lỗi mà con đã phạm ở trần gian. Khi nào thấy hết tội thì mới thôi làm dấu mà cứ thế tiếp tục leo lên”.
 
Sau khi con đã đánh được rất nhiều dấu và leo lên khá xa. Thì con trông thấy một người đàn ông từ trên đi xuống, con rất ngạc nhiên, vì người ấy chính là cha.
 
- Là tôi, tại sao cũng đang ở đấy. Tại sao tôi lại đi xuống?
 
- Thưa cha, đấy là điều mà con ngạc nhiên. Con đã hỏi cha và cha trả lời: “Tao xuống xin thêm phấn”

Giải pháp cuối cùng

Trên một chuyến bay, phi công trưởng liên lạc với trạm điều hành mặt đất:
 
- Chúng tôi đang cách đất liền 300 dặm… đang bay cách mặt biển… và nhiên liệu đang cạn dần… xin hãy hướng dẫn!
 
Trạm điều hành mặt đất:
 
- Xin hãy lặp lại theo chúng tôi: “Nhân danh cha con và thánh thần… Amen…!”

Đọ bản lĩnh đàn ông

Hai khách nước ngoài đến một cửa hàng bia. Sau khi uống cạn hai vại, họ tranh luận với nhau xem ai sẽ là người trả tiền những vại tiếp theo.
Thấy vậy, anh bồi góp ý:
- Ở đây mọi người thường cược nhau theo cách đọ dài ngắn. Nếu của ai ngắn hơn thì người đó phải trả tiền.
Hai người khách nhìn nhau, đồng ý và đi về phía WC.
Anh bồi vội kêu lên:
- Ấy chết, xin các ông đừng hiểu lầm. Ở đây người ta thường dùng cách bốc thăm 2 que tăm thôi!

Tay chơi gôn tồi

Mike và Joe là đồng nghiệp tại một cơ quan. Cả hai cùng thích chơi gôn nhưng Mike thường chơi với Bob còn Joe hay đi đánh với Bill.
 
Một hôm Joe sang nhà Mike, hỏi:
 
“Sao cậu không chơi gôn với Bob nữa?”
 
Mike: “Thế cậu có chịu chơi gôn với một người luôn mồm chửi rủa sau mỗi lần đánh, đánh ăn gian ở hố cát rồi ghi lận điểm vào thẻ của hắn không?”.
 
Joe: “Tất nhiên là không”
 
Mike: “Ừ, cả thằng Bob cũng không”.
 
Rồi Mike quay sang hỏi Joe:
 
“Thế còn cậu, tại sao lại không chơi với thằng Bill nữa?”
 
Joe: “Cậu có chịu được cái cảnh phải chơi gôn với một người luôn rủ cậu tạt vào quán bar sau khi chơi, sau đó chuốc rượu cho cậu say mèm rồi dìu về nhà cậu, để mặc cậu ngủ trên ghế và tâm sự với cô vợ của cậu trên giường của chính vợ chồng cậu không?”
 
“Làm gì có thằng chó nào chịu được như thế!”, Mike hét lên.
 
Joe: “Đúng, và thằng Bill cũng thế!”.

Sai một ly...

Nhờ những thành công ngoạn mục tại Mỹ, một chuyên gia marketing của một hãng nước ngọt danh tiếng được cử sang Trung Đông làm thị trường. Một năm sau, không những không đẩy được doanh số lên mà còn làm người tiêu dùng ở đó tẩy chay sản phẩm, anh ta trở về, thất vọng ê chề.
 
Một người bạn hỏi:
- Tại sao cậu lại không thành công với những người Ảrập?
 
Anh chàng đáp:
- Khi tớ được cử sang Trung Đông, tớ cực kỳ tin tưởng vào thành công vì rõ ràng là sản phẩm của chúng tớ chưa được biết tới ở đó. Vấn đề đầu tiên tớ gặp phải là không biết tiếng Ảrập. Vì thế, tớ lập kế hoạch tiếp thị qua 3 bức bích chương chuyển tải thông điệp của hãng. Bức đầu tiên mô tả một người đàn ông lê lết trên sa mạc nóng bỏng, hoàn toàn kiệt sức và khát cháy họng. Trong bức thứ hai, anh ta đang uống nước ngọt của hãng tớ. Còn bức thứ ba, trông anh ta tươi tỉnh và rạng rỡ. Rồi tớ cho nhân viên dán những tấm bích chương đó khắp nơi.
 
- Kế hoạch đó đáng lẽ phải có hiệu quả mới đúng. - Người bạn nói.
 
Chuyên viên marketing giải thích:
- Ồ! Vấn đề là ở chỗ, tớ không chỉ không biết tiếng Ảrập, mà còn không nhận ra là người Ảrập đọc từ bên phải qua bên trái.