Một ngýời ðàn ông ðến ðồn cảnh sát.
- Thýa ông thanh tra, tôi xin trình báo là vợ tôi bị mất tích. Cách ðây một tuần, cô ấy dắt chó ði dạo và từ ðó không thấy về.
- Ông có thể tả qua vợ ông ðýợc không?
- Cô ấy tóc vàng, mà không hình nhý tóc ðỏ. Không cao lắm, nhýng hình nhý cũng không phải thấp. Mắt cô ấy màu xanh lõ, xanh lá cây thì ðúng hõn.
- Thôi ðýợc rồi, thế con chó của ông giống gì, có to không?
- À, giống Bri. Nó cao 65 cm, lông mày hung nhạt, mũi ðen, mắt màu hạt dẻ sẫm, có một vết sẹo nhỏ dýới cằm, nó ðeo một miếng thẻ mang số ZA 3823976
3 cô gái làm việc tại cùng một vãn phòng với cùng một bà sếp. Ngày nào họ cũng nhận thấy bà chủ ra về sớm. Một ngày nọ họ quyết định khi bà chủ vừa đi khỏi sẽ ra về theo. Bởi bà chủ sẽ chẳng quay lại hay gọi điện, nên sẽ không thể biết họ về sớm.
Hôm đó, cô nàng tóc nâu rất vui sướng khi được về nhà sớm. Cô chãm sóc vườn cây, chơi với cậu con và đi ngủ sớm.
Cô nàng tóc đỏ cũng phấn khởi đi đến phòng tập thể dục trước khi đi hẹn hò với bạn trai.
Còn cô nàng tóc vàng khấp khởi về nhà với hy vọng sẽ làm chồng ngạc nhiên. Nhưng khi vừa đến phòng ngủ, cô nghe thấy âm thanh lạ từ trong phát ra. Cô nhẹ nhàng mở cửa ra và giật mình khi nhìn thấy bà chủ đang nằm trên giường cùng chồng mình.
Lại nhẹ nhàng đóng cửa lại, cô chuồn ra khỏi nhà.
Ngày hôm sau, cô tóc đỏ và tóc nâu lại chuẩn bị về sớm. Họ hỏi cô tóc vàng có muốn về cùng không.
“Không đâu”, cô tóc vàng hét lên, “Hôm qua tôi suýt nữa thì bị bà ấy bắt gặp”.