Cao mưu

Bill thường xuyên sử dụng điện thoại công cộng tại bến xe. Anh rất không vui khi chiếc điện thoại này bị hỏng. Anh gọi đi gọi lại đến công ty điện thoại nhưng tất cả những gì anh nhận được chỉ là những lời hứa. Điện thoại vẫn hỏng. Sau vài ngày, Bill gọi lại cho công ty điện thoại và bảo họ rằng thôi không cần vội nữa. Vì bây giờ chiếc điện thoại vẫn hoạt động, chỉ có trục trặc là tất cả tiền xu sau khi nhét vào để gọi điện lại chui ra, sau khi người gọi đã hoàn tất cuộc gọi. Và thế là một thợ sửa điện thoại đã đến ngay lập tức.
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 1289
  3. Tags: IQ cao

hỏi hoài

Tí  Gặp Tèo Trên đường Tí Lăng xăng lại hỏi tèo :
- Tí: Ê tèo bài kiểm tra vừa rùi mấy điểm , 10 hả ?
- Tèo: Không !!
- Tí: Thế 9 hả ?
- Tèo: Không Mà !
- Tí: Thế chắc chắn 8 rùi ?
- Tèo: ( Đi chậm lượm cục gạch phang Tí ) Cái Ông Nội mày đã bảo là không điểm cứ hỏi hoài

Đọ bản lĩnh đàn ông

Hai khách nước ngoài đến một cửa hàng bia. Sau khi uống cạn hai vại, họ tranh luận với nhau xem ai sẽ là người trả tiền những vại tiếp theo.
Thấy vậy, anh bồi góp ý:
- Ở đây mọi người thường cược nhau theo cách đọ dài ngắn. Nếu của ai ngắn hơn thì người đó phải trả tiền.
Hai người khách nhìn nhau, đồng ý và đi về phía WC.
Anh bồi vội kêu lên:
- Ấy chết, xin các ông đừng hiểu lầm. Ở đây người ta thường dùng cách bốc thăm 2 que tăm thôi!

gắn gọn

Cô gái trách chàng trai:
 
- Sao khi về anh chào bố mẹ em cụt lủn thế. Anh chỉ biết chào "chào bác, cháu về" thôi à? Lần sau đến nhà em, khi về anh chào tử tế vào nhé, ví dụ như: “Bố nghỉ, con về”.
 
Hôm sau trước lúc ra về, chàng trai thấy bà mẹ người yêu đang nằm xem báo, ông bố đang chơi điện tử còn các em đang xem phim. Anh bèn chào:
 
- Mẹ nằm, bố chơi, các em xem, con về.

anh của ngày hôm nay

Ai ngờ, lòng tự ái của anh quá lớn, anh vùng dậy, giận dỗi, nói mà như gào thét: “Con biết rồi! Con hiểu rồi! Bố mẹ xấu hổ vì có thằng con vô tích sự như con đúng không? Được! Con sẽ đi cho bố mẹ hài lòng! Con sẽ lên thành phố kiếm tiền, lập nghiệp! Hôm nay con ra đi với hai bàn tay trắng, không một xu dính túi, nhưng ngày con trở về, con thề sẽ làm cho bố mẹ nở mày nở mặt! Bố mẹ cứ chờ xem!”. Dứt lời, anh lạnh lùng cắm đầu chạy thẳng. Bố mẹ đuổi theo anh nhưng không kịp. Rồi họ tự trấn an nhau rằng chắc anh chỉ qua nhà bạn ở vài ngày, hết giận, anh sẽ về…
 
Nhưng không, anh đi thật, biệt tăm mấy năm trời, không tin, không tức, để cha mẹ anh ở nhà chờ đợi mỏi mòn và đày đọa nhau trong nỗi ân hận dày vò…
 
Sáng nay, một chiếc xe hơi mới coóng rì rì rẽ vào ngõ nhà anh rồi đỗ xịch ngay giữa sân. Cha mẹ anh ở trong nhà lập tức lao ra, bà con láng giềng thấy thế cũng ùa tới. Cửa xe hơi mở chầm chậm, anh lịch lãm bước ra, tất cả như vỡ òa! Anh đã trở về, trở về thật rồi! Cha mẹ nhào tới, ôm anh thật chặt, nước mắt nhạt nhòa! Anh cũng khóc, cũng nấc lên nghẹn ngào, nhưng giọng vẫn cố thều thào: “Bố mẹ trả tiền taxi giúp con! Con chả có xu nào!”.

Giống ai?

- Bố: Nói hoa đi con 
- Con: Hoa . . .
- Bố: Giỏi lắm, con nói Bố đi nào
- Con: Mẹ . . .
- Bố: Không, nói Bố cơ mà, Bố chứ không phải mẹ, nào nói lại đi Bố...ố...ố
- Con: Mẹ . . .
- Bố: ô thằng này, mày giống ai mà dốt như lợn thế???
- Con: Bố...Bố...