Cao mưu

Bill thường xuyên sử dụng điện thoại công cộng tại bến xe. Anh rất không vui khi chiếc điện thoại này bị hỏng. Anh gọi đi gọi lại đến công ty điện thoại nhưng tất cả những gì anh nhận được chỉ là những lời hứa. Điện thoại vẫn hỏng. Sau vài ngày, Bill gọi lại cho công ty điện thoại và bảo họ rằng thôi không cần vội nữa. Vì bây giờ chiếc điện thoại vẫn hoạt động, chỉ có trục trặc là tất cả tiền xu sau khi nhét vào để gọi điện lại chui ra, sau khi người gọi đã hoàn tất cuộc gọi. Và thế là một thợ sửa điện thoại đã đến ngay lập tức.
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 1202
  3. Tags: IQ cao

Tân hôn

Tân hôn
Đôi vợ chồng mới cưới. Đêm tân hôn... Sáng hôm sau, hai người thức dậy, chàng bảo:
 
- Em yêu, đến lúc ăn bữa sáng rồi đấy!
 
- Thôi, anh yêu, ta thay bữa sáng bằng tình yêu đi - nàng đề nghị.
 
Chàng đồng ý. Bữa trưa tình huống cũng lặp lại như vậy. Đến chiều, nàng nhìn thấy chàng ngồi co chân trên lò sưởi. Ngạc nhiên, nàng hỏi:
 
- Anh làm gì thế, anh yêu?
 
- À, anh đang... hâm nóng bữa tối.

Tâm trạng

Một người đàn ông bước vào quán rượu. Người phục vụ chạy lại kéo ghế mời ông ta ngồi và hỏi: 
- Thưa ngài, ngài muốn gì ạ?.
 
Người khách:
- Tôi muốn gì ư? Một căn nhà lớn, nhiều tiền và một người vợ đẹp.
 
Bồi:
- Không phải thế! Ý tôi là, ông khao khát cái gì?
 
Người khách:
- Tôi khao khát cái gì ư? Có một tòa lâu đài, trở thành triệu phú và có một cô vợ nhan sắc cỡ hoa hậu.
 
Bồi:
- Ông lại hiểu sai ý tôi rồi. Điều ông muốn là gì?
 
Khách:
- Tôi thích con trai hơn, nhưng con gái cũng tuyệt. Chỉ cần nó khỏe mạnh là được.
 
Anh bồi bực mình:
- Cái tôi đang hỏi là ông muốn uống gì?
 
Khách:
- Sao cậu không nói ngay thế từ đầu? Thế cậu có cái gì?
 
Bồi:
- Thật lòng thì chẳng có cái gì cả. Tôi không kiếm được nhiều tiền, lại còn cả ngày phải quẩn quanh trong quán rượu để làm việc.

Đặc ân

Tổng thống đang đi thăm một khu dân cư và mọi người đều diện bộ quần áo đẹp nhất của mình. Tất cả đứng dọc hai bên đường đi để mong nhận được sự quan tâm của ngài.
 
Một người dân địa phương mặc bộ quần áo đi lễ đẹp nhất của mình và đinh ninh Tổng thống sẽ ngừng lại và nói chuyện với mình. Ông ta đứng cạnh một kẻ vô gia cư rất hôi hám. Chợt Tổng thống đi ngang, kề vào tai gã vô gia cư thì thầm câu gì đấy rồi đi ngang tiếp. Không thể tin được là Tổng thống lại không thèm đếm xỉa đến mình, ông bèn đến bên kẻ vô gia cư nọ và nhanh chóng thương lượng đổi bộ quần áo xịn của mình lấy bộ đồ rách rưới của kẻ khốn cùng, các thêm tất cả số tiền đang có trong ví.
 
Mặc bộ quần áo hôi hám ấy vào, ông ta chạy như bay xuống phố, vòng ra phía trước đón đầu Tổng thống để mong có cơ hội được diện kiến và tiếp chuyện.
 
Vừa may Tổng thống đi đến, nhác thấy ông ta, ngài tiến lại gần, vẻ mặt cực kỳ niềm nở làm người đàn ông như nở từng khúc ruột. Thế rồi, ngài kề vào tai ông ta thì thầm:
 
- Lúc nãy ta đã bảo ngươi cút khỏi đây với mớ giẻ rách khốn kiếp này rồi mà?

Biết tôi là ai không?

Jim đang thử việc ở một công ty đa quốc gia. Vào ngày làm việc đầu tiên, anh gọi điện cho phòng phục vụ và lớn tiếng nói vào ống nghe: “Mang cho tôi một cốc cà phê ngay”.
 
Đầu dây bên kia liền trả lời:
 
- Nhầm số rồi. Anh có biết anh đang nói chuyện với ai không?
 
- Không.
 
- Tôi là giám đốc quản lý.
 
- Thế anh có biết tôi là ai không? – Jim lớn giọng quát.
 
- Không.
 
- Tốt. – Jim thở phảo và bỏ ống nghe xuống.

Cô đặc thông tin

Đang biên tập bài viết của một phóng viên, thư ký toà soạn gọi anh này lên khiển trách:
 
- Bài này chỉ cần viết trong 50 chữ, mà anh viết tới 500 chữ! Anh có biết một diện tích như vậy trên mặt báo giá bao nhiêu tiền không? Mang về “cô đặc” lại cho tôi!
 
Cuối cùng, tin đó được đăng như sau:
 
‘Nguyễn Thanh X., Hà Nội. Tối 22/5, bật lửa soi xem xăng xe còn hay hết. Xăng còn. X. thọ 30 tuổi’.