Mặc lộn quần

Hai người bạn thân ở chung phòng trọ rảnh rỗi ngồi nói chuyện với nhau: “Hôm qua tao vừa rủ bé đi chơi mà trong túi không có đồng nào. Nhưng tao vẫn quyết định cứ rủ”. Người bạn kia hứng chí, vỗ đùi cái đét bảo: – Có chí khí! – Khi đi, tao mới phát hiện ra trong túi có rất nhiều tiền, thế là hai đứa tao xài hết số tiền đó. – Trời không phụ lòng người tốt mà. – Uh, nhưng khi về tao mới phát hiện ra… tao lỡ mặc lộn quần của mày.
  1. Ngày đăng: 16/12/2015
  2. Lượt xem: 1165
  3. Tags: truong hoc

Chuyện về người Do Thái và một người ngoại đạo trên tàu

Có một người Do Thái và một người ngoại đạo đi cùng trên một chuyến tàu. Khi kẻ ngoại đạo bổng nhiên hỏi người Do Thái, "Sao mà người Do Thái các anh thông minh thế? Bí quyết là gì vậy?"
 
Người Do Thái trả lời ngay, "Đó là vì chúng tôi ăn đầu cá."
 
"Thật vậy hả?" Kẻ ngoại đạo kinh ngạc thốt lên. "Thế tôi có thể tìm đầu cá ở đâu được?"
 
"Ồ, thật tình cờ là bữa trưa nay tôi lại mang cá đi." Người Do Thái lấy một con cá từ trong túi ra và đặt nó lên bàn.
 
"Ông có muốn bán cho tôi nguyên cái đầu thôi không?" kẻ ngoại đạo hỏi.
 
"Dĩ nhiên rồi, chỉ cần đưa tôi hau mươi rúp thôi."
 
Kẻ ngoại đạo trả tiền và bắt đầu ăn cái đầu cá. Vài phút sau, khi kẻ ngoại đạo đã ăn xong cái đầu cá và đang liếm ngón tay, anh ta quay qua người Do Thái và nói, "Thế quái nào mà tôi phải trả những hai mươi rúp cho cái đầu trong cả con cá chỉ mới mười lăm rúp?"
 
Người Do Thái mỉm cười và trả lời, "Đấy, anh thấy chưa, đầu cá bắt đầu có tác dụng rồi đấy."

Cần người cầu nguyện

Một cơn bão khủng khiếp ập tới, viên thuyền trưởng biết rằng tàu của mình đang chìm dần. Ông hét to lên: “Ở đây ai biết cầu nguyện?”.
Một người đàn ông bước lên và nói: “Có thưa thuyền trưởng, tôi biết cầu nguyện.”.
“Tốt”, thuyền trưởng nói. “Anh sẽ cầu nguyện còn tất cả chúng tôi sẽ mặc áo phao. Chúng ta thiếu đúng một cái”.

Khó giải thích

Trời mưa to nhưng khi đi lấy ô thì tôi thấy trong năm cái ở nhà chả còn cái nào dùng được. Tôi quyết định mang tất cả năm cái ô đến hiệu chữa ô.

Thế rồi tôi ôm năm cái ô đến hiệu chữa ô và nói với họ rằng tôi sẽ đến lấy ô trên đường về nhà vào buổi chiều. Khi tôi đi ăn chiều, trời vẫn mưa nặng hạt. Tôi đến một cửa hàng ăn gần đấy, ngồi xuống bên bàn được ít phút thì một phụ nữ trẻ bước vào ngồi ngay cùng bàn với tôi. Tôi là người ăn xong đầu tiên và khi đứng dậy tôi đãng trí cầm chiếc ô của chị ấy rồi bước về phía cửa. Chị ta gọi tôi lại và nhắc nhở rằng tôi đã cầm nhầm cái ô của chị ta. Tôi trả ô lại và xin lỗi rối rít.

Đến tối, tôi đến lấy ô, mua một tờ báo, rồi lên tầu điện. Chị ta cũng ở trên tầu điện. Chị ta nhìn tôi nói:

- Ông hôm nay được một mẻ lớn phải không?


Cha nào con nấy

Tom đi học muộn, bèn lẻn vào lớp nhưng không may bị cô giáo phát hiện: “Tom, sao em cứ phải lén lút như thế? Em cứ vào lớp đàng hoàng như bố em vào nhà xem nào!”.
Tom vâng lời, xin lỗi cô giáo trước rồi đi ra ngoài, đóng cửa lớp học lại.
Một lúc sau bỗng… “rầm” một tiếng lớn. Tom đã dùng chân đạp tung cánh cửa và loạng choạng đi vào, chỉ tay vào mặt cô giáo, giọng lè nhè:
- Con mụ kia, lại không mở cửa cho ông à?

Cao mưu

Bill thường xuyên sử dụng điện thoại công cộng tại bến xe. Anh rất không vui khi chiếc điện thoại này bị hỏng.
 
Anh gọi đi gọi lại đến công ty điện thoại nhưng tất cả những gì anh nhận được chỉ là những lời hứa. Điện thoại vẫn hỏng.
 
Sau vài ngày, Bill gọi lại cho công ty điện thoại và bảo họ rằng thôi không cần vội nữa. Vì bây giờ chiếc điện thoại vẫn hoạt động, chỉ có trục trặc là tất cả tiền xu sau khi nhét vào để gọi điện lại chui ra, sau khi người gọi đã hoàn tất cuộc gọi.
 
Và thế là một thợ sửa điện thoại đã đến ngay lập tức.