Mặc lộn quần

Hai người bạn thân ở chung phòng trọ rảnh rỗi ngồi nói chuyện với nhau: “Hôm qua tao vừa rủ bé đi chơi mà trong túi không có đồng nào. Nhưng tao vẫn quyết định cứ rủ”. Người bạn kia hứng chí, vỗ đùi cái đét bảo: – Có chí khí! – Khi đi, tao mới phát hiện ra trong túi có rất nhiều tiền, thế là hai đứa tao xài hết số tiền đó. – Trời không phụ lòng người tốt mà. – Uh, nhưng khi về tao mới phát hiện ra… tao lỡ mặc lộn quần của mày.
  1. Ngày đăng: 16/12/2015
  2. Lượt xem: 1620
  3. Tags: truong hoc

Suy luận của Sherlock Holmes

Sherlock Holmes và bác sĩ Watson đi cắm trại. Hai người nằm ngủ cạnh nhau. Gần sáng, Holmes lay bạn dậy và hỏi:
 
- Watson, nhìn xem, anh thấy cái gì?
 
- Tôi thấy rất nhiều sao.
 
- Vậy theo anh, điều này có nghĩa là gì?
 
- Nghĩa là chúng ta sẽ có một ngày đẹp trời. Còn anh?
 
- Theo tôi, điều này có nghĩa là ai đó đã đánh cắp cái lều của chúng ta.

Dạy vẹt biết nói

Tèo mua một con vẹt về cho học nói. Tèo dạy nó: “Tôi biết đi”
 
Con vẹt nhắc lại:
- Tôi biết đi.
 
Tèo nói:
- Tôi biết nói.
 
Con vẹt nhắc lại:
- Tôi biết nói.
 
Tèo nói:
- Tôi biết bay.
 
Con vẹt nói lại:
- Xạo mày.
 
- !!!!!

Dể thế

Một anh chàng đi xem thú, đến tiết mục cỗ diễn viên vô cùng xinh đẹp và gợi cảm ôm hôn con sư tử châu Phi khổng lồ thì tỏ ý coi thường
- Tưởng gì, chứ như thế thì tôi cũng làm được
Người dạy thú vô cùng kinh ngạc liền nói
- Mời anh, anh vui lòng biểu diễn cho mọi người xem được không.
Không chần chừ anh ta nhảy vào và ôm hôn.........cô gái.

Mánh thôi mà

Nhà văn Mỹ đến nói chuyện tại một trường đại học ở Nhật, thông qua người phiên dịch. Ông kể liền mạch một câu chuyện vui khá dài rồi dừng lại để anh thông ngôn làm việc. Diễn giả rất ngạc nhiên trước việc anh ta chỉ nói có vài câu mà tất cả sinh viên đều cười ồ lên. Lúc kết thúc bài nói, nhà văn cảm ơn anh chàng kia vì đã dịch rất giỏi. Ông hỏi:
 
- Làm thế nào mà chỉ vài lời thôi anh đã chuyển cả một chuyện cười dài như vậy sang tiếng Nhật?
 
- Tôi không thuật lại câu chuyện mà chỉ nói với họ là ngài vừa kể một câu chuyện cười, đề nghị cả hội trường cười to lên.

Không tin được

Không tin được
Oshin nói với bà chủ:
- Nếu bà không tin tôi thì thôi, bà hãy để cho tôi đi.
- Nhưng tôi rất tin cô. Tôi còn giao cả chìa khoá hòm đựng đồ trang sức cho cô giữ cơ mà.
- Vâng thưa bà. Nhưng mà cái chìa khoá ấy không thể mở được hòm.