Liêm khiết

Một nhà thầu muốn hối lộ ông bộ trưởng, ngỏ ý biếu ông ta chiếc ôtô, nhưng bị từ chối: - Tôn chỉ của tôi là liêm khiết, ông hãy đem món quà về đi! Nhà thầu suy nghĩ một lúc rồi nói: – Tôi hiểu cảm nghĩ của ngài về việc này. Tôi thành thật xin lỗi ngài. Nhà thầu nói tiếp: – Để tỏ lòng thành, hãng chúng tôi quyết định bán nó cho ngài với giá 25 USD vậy! Sau một hồi trầm tư, ngài bộ trưởng gật đầu: – Trong trường hợp đó, tôi sẽ mua hai chiếc!
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 1483
  3. Tags: tong hop

Chuyện của Vova

Vova thường ngồi chung xe bus với Natasa. Một hôm, Vova lấy hết dũng cảm dúi cho Natasa một mẩu giấy, trên đấy viết:
 
“Tôi rất thích bạn, nếu bạn đồng ý kết bạn với tôi thì hãy đưa lại mẩu giấy này cho tôi, còn nếu không đồng ý thì hãy vứt nó qua cửa sổ”.
 
Một lúc sau Natasa chuyển lại mẩu giấy cũ, Vova vui mừng mở ra xem, trên giấy viết:
 
“Không mở được cửa sổ!”

Bưu cục thó rồi

Ở bưu cục nọ, có một lá thư đề người nhận là Thượng đế, Thiên đường. Dĩ nhiên là không thể gửi nó đi, họ bèn mở ra xem, thư viết:
 
- "Gửi Thượng đế! Tôi là một bà lão tội nghiệp 80 tuổi. Suốt cả đời, tôi chẳng đòi hỏi gì. Nhưng hiện nay tôi đang rất cần 100 đôla. Xin Người hãy rủ lòng thương mà ban số tiền đó cho kẻ già này".
 
Cả bưu cục mủi lòng, mỗi người quyên góp một ít tiền, được 90 đôla gửi cho bà cụ. Hôm sau, bà lão gửi thư khác, cũng cho Thượng đế. Lần này ông giám đốc gọi tất cả nhân viên tới để nghe đọc lời cảm ơn:
 
- "Thưa Thượng đế, tôi xin cảm ơn Ngài với tấm lòng sâu sắc. Nhưng tôi chỉ nhận được có 90 đôla, còn 10 đôla đã bị bọn bưu cục "thó" mất rồi!".

Khó lòng chiều chồng

Bà vợ đã cố hết sức làm vừa ý chồng nhưng ông chồng khó tính vẫn luôn bới móc. Lúc thì chê bà không làm trứng ốp la, lúc thì bắt bà làm trứng chiên ăn sáng.
Một hôm, bà vợ cẩn thận dọn cho ông một phần ốp la và một phần trứng chiên, chắc mẩm thế nào ông ấy cũng khen. Nào ngờ, ông chồng trừng mắt gắt:
 
- Cái trứng nên làm ốp la thì bà đem chiên, còn cái trứng định chiên bà lại làm ốp la.
 
- !!!!!

3 điều ước

Một con quỷ đen đúa xấu xí , nó có nhiều mưu mẹo và thông minh, tuy nhiên nhưng cơ thể nó thì không bao giờ nó vừa lòng và luôn bị phụ nữ tránh xa. Một bữa nọ, nó gặp một người đứng ngoài phố và bị lột hết đồ, chỉ còn trơ trọi một cái khố che thân. Nhìn kĩ thì: " A , thần đèn đây mà , chào thần đèn, sao thần đèn lại đứng một mình như vậy , quần áo ông bạn đâu hết rồi? "
 
Thần đèn tuy không xấu nhưng tạo cho người ta tham lam, ích kỉ khi giữ cái đèn của ông ta. Nghe quỷ hỏi , thần đèn mới khóc : "Đồ tôi bị tụi "chà đồ nhôm" nó lấy rồi". Bây giờ tôi chỉ còn...
- Vậy sao không hóa phép ra đồ mới. Quỷ hỏi.
- Không được , tôi chỉ có thể hóa phép cho người khác thôi , chứ không hóa phép được cho riêng mình.
Đúng là cơ hội đến , quỷ thấy vậy liền nói: nếu tôi mang đồ mới đến cho anh thì anh cho tôi 3 điều ước chứ?
Thần đèn lưỡng lự nhưng cuối cùng cũng đồng ý.
Quỷ mang đồ đến cho thần đèn, sau khi mặc vào, thần đèn nói: "Bây giờ anh hãy ước đi "
Quỷ hả dạ , nó rất muốn làm thiên thần nhưng sợ nói ra thì người ta cười , nên nó chỉ nói ẩn ý :
Thứ nhất là tôi muốn có cánh
Thứ hai tôi muốn mình trắng toát.
Thứ 3 là tôi muốn có thể gặp chị em phụ nữ thường xuyên
Đùng một cái , con quỷ biến thành ... kotex

anh của ngày hôm nay

Ai ngờ, lòng tự ái của anh quá lớn, anh vùng dậy, giận dỗi, nói mà như gào thét: “Con biết rồi! Con hiểu rồi! Bố mẹ xấu hổ vì có thằng con vô tích sự như con đúng không? Được! Con sẽ đi cho bố mẹ hài lòng! Con sẽ lên thành phố kiếm tiền, lập nghiệp! Hôm nay con ra đi với hai bàn tay trắng, không một xu dính túi, nhưng ngày con trở về, con thề sẽ làm cho bố mẹ nở mày nở mặt! Bố mẹ cứ chờ xem!”. Dứt lời, anh lạnh lùng cắm đầu chạy thẳng. Bố mẹ đuổi theo anh nhưng không kịp. Rồi họ tự trấn an nhau rằng chắc anh chỉ qua nhà bạn ở vài ngày, hết giận, anh sẽ về…
 
Nhưng không, anh đi thật, biệt tăm mấy năm trời, không tin, không tức, để cha mẹ anh ở nhà chờ đợi mỏi mòn và đày đọa nhau trong nỗi ân hận dày vò…
 
Sáng nay, một chiếc xe hơi mới coóng rì rì rẽ vào ngõ nhà anh rồi đỗ xịch ngay giữa sân. Cha mẹ anh ở trong nhà lập tức lao ra, bà con láng giềng thấy thế cũng ùa tới. Cửa xe hơi mở chầm chậm, anh lịch lãm bước ra, tất cả như vỡ òa! Anh đã trở về, trở về thật rồi! Cha mẹ nhào tới, ôm anh thật chặt, nước mắt nhạt nhòa! Anh cũng khóc, cũng nấc lên nghẹn ngào, nhưng giọng vẫn cố thều thào: “Bố mẹ trả tiền taxi giúp con! Con chả có xu nào!”.