Liêm khiết

Một nhà thầu muốn hối lộ ông bộ trưởng, ngỏ ý biếu ông ta chiếc ôtô, nhưng bị từ chối: - Tôn chỉ của tôi là liêm khiết, ông hãy đem món quà về đi! Nhà thầu suy nghĩ một lúc rồi nói: – Tôi hiểu cảm nghĩ của ngài về việc này. Tôi thành thật xin lỗi ngài. Nhà thầu nói tiếp: – Để tỏ lòng thành, hãng chúng tôi quyết định bán nó cho ngài với giá 25 USD vậy! Sau một hồi trầm tư, ngài bộ trưởng gật đầu: – Trong trường hợp đó, tôi sẽ mua hai chiếc!
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 1445
  3. Tags: tong hop

Sống được bao lâu

Lou tới phòng khám của bác sĩ và phàn nàn rằng mình không cảm thấy khoẻ lắm. Bác sĩ kiểm tra một hồi trong vài phút. Sau đó ông ta nói, “Lou, hãy ngồi xuống. Tôi có tin xấu đây. Anh không còn nhiều thời gian để sống nữa đâu.” Lou dĩ nhiên rất lo lắng và hỏi “Tôi còn bao lâu nữa thưa bác sĩ?”
 
Bác sĩ nói “10″.
 
Lou hỏi, “10 gì? 10 tuần…10 tháng…hay 10 năm?”
 
Bác sĩ đáp, “9…8…7…”

Chỉ cần thêm quần áo

Một cô gái gọi điện cho ông họa sĩ: A lô! Bức họa toàn thân của em ông đã vẽ đến đâu rồi?
 
- Đã hoàn chỉnh từ đầu đến chân, không sót một chi tiết.
 
- Liệu có làm lại được không? Em có ý định thay một bộ đẹp hơn so với hôm trước.
 
- Đơn giản! Hãy gửi chúng đến đây vì tôi đã vẽ bức này lúc em... chưa mặc quần áo.

Người giúp việc dễ bảo

Hai ông bà già nọ có một cánh đồng rất rộng lớn. Sau khi ông qua đời, bà không đảm đương được công việc đồng áng bèn thuê người giúp việc. Để tránh điều tiếng không hay, bà chọn một anh chàng đồng tính luyến ái.
 
Sau một vụ mùa bội thu, bà chủ nhà rất hài lòng, bèn mở tiệc chiêu đãi tại một nhà hàng trong thị trấn. Dự tiệc có cả khách của bà và bạn bè của người giúp việc.
 
Tiệc tàn, bà chủ nhà về nhà chờ rất lâu mới thấy người giúp việc trở lại. Bà gọi anh ta vào phòng, dằn giọng nói:
 
- Tôi là chủ của cậu. Vì vậy, cậu phải thực hiện mọi yêu cầu của tôi, phải không?
 
- Vâng! - Người giúp việc đáp.
 
- Vậy thì, cởi giày của tôi ra!
 
Người giúp việc cung cúc nghe lời.
 
- Cởi nốt tất nữa!
 
Anh ta lại làm theo.
 
- Cởi váy tôi ra!
 
Người giúp việc ngoan ngoãn vâng lệnh.
 
- Cởi cả nịt ngực nữa!
 
Anh chàng nghe lời không chút phản kháng.
 
- Cởi nốt quần lót của tôi ra!
 
Mệnh lệnh lập tức được tuân theo.
 
Cuối cùng, bà chủ nói:
 
- Lần sau, cậu mà còn mặc quần áo của tôi đi ra khỏi cái nhà này là tôi đuổi việc cậu ngay lập tức. Nghe chưa?

Có chạy đằng trời

Cô thư ký xinh đẹp của Bộ Ngoại giao Mỹ được trao nhiệm vụ đón tiếp một vị đại sứ, vốn là thân vương của một quốc gia Ảrập, với lời dặn dò không được làm mếch lòng thượng khách.
 
Nhìn thấy cô gái, ông đại sứ đã mê như điếu đổ. Cuối buổi tiệc chiêu đãi, ông không úp mở nói thẳng lời cầu hôn. Đương nhiên là cô thư ký không muốn nhận lời, nhưng cũng không dám làm phật lòng thượng khách nên cô tìm kế hoãn binh:
 
- Được! Nhưng ông phải chấp nhận 3 điều kiện.
 
- Em cứ nói! Ta sẵn sàng đáp ứng mọi điều kiện của em.
 
- Trước hết, tôi muốn có biệt thự nghỉ mát ở tất cả những điểm nghỉ mát nổi tiếng trên thế giới như Hawaii, Bahama…
 
Ông đại sứ rút điện thoại, hý hoáy bấm số, nói chuyện một hồi bằng tiếng Ả rập rồi quay sang cô gái:
 
- Ta đã gọi điện cho trợ lý! Họ đã liên lạc với trung tâm địa ốc tại các điểm nghỉ mát và tìm được thứ em cần.
 
Cô gái choáng váng và cố nghĩ ra điều kiện khó khăn hơn:
 
- Tôi biết là tôn giáo của ông cho phép lấy nhiều vợ, nhưng tôi chỉ chấp nhận đề nghị của ông nếu tôi được làm người vợ duy nhất mà thôi.
 
Ông đại sứ lại rút điện thoại, hý hoáy bấm số, nói chuyện một hồi bằng tiếng Ả rập rồi quay sang cô gái:
 
- Hậu cung giờ đây đã sạch bóng cung nữ. – Ông hồi hộp. – Em hãy cho ta biết nốt điều kiện cuối cùng của em.
 
Cô gái hết sức lo lắng và quyết định đưa ra một điều kiện mà tiền không mua nổi, quyền không thay đổi được:
 
- Điều kiện thứ ba là “cái đó” của ông phải dài 25 cm!
 
Ông đại sứ gục đầu xuống bàn rầu rĩ trong khi cô thư ký mừng như mở cờ trong bụng. Một lát sau, ông ta rút điện thoại, hý hoáy bấm số, nói chuyện một hồi bằng tiếng Ả rập rồi buồn buồn nói với cô gái:
 
- Ta đã trao đổi với các bác sĩ riêng. Họ sẽ cắt bớt, sẽ cắt bớt!

 


Hưởng thụ

Có một ông cụ 60 tuổi nọ sau bao nhiêu năm cống hiến sức khỏe cho công việc và sự nghiệp đến khi về già ông tích cóp được 1 số tiền kha khá, ông quyết định đi Thailand để du lịch vì ông ta nghe nói bên đó mấy vụ “vui vẻ, tươi mát” rất nhìu, ông muốn thử 1 lần cho biết 1 chút vị với đời.
 
Sau khi xuống sân bay ông ở khách sạn nọ, ông ta liền hỏi anh bồi khu vực nào có vui vẻ tươi mát, anh bồi chỉ dẫn ông tận tình.
 
Buồi tối ông lên đồ láng coóng đi ra vực đó. Ông thấy 1 ngã ba trên có 2 tấm bảng chỉ về 2 hướng. Một tấm ghi là: “Dành cho người nhiều tiền”, tấm còn lại ghi: “Dành cho người ít tiền”.
 
Ông lão nghĩ : “Thôi, mình gom góp có chút ít tiền thì nên đi vào đường dành cho người ít tiền vậy”.
 
Ông cắm cúi đi đến cuối đường lại gặp một ngã ba trên đó có 2 tấm bảng chỉ về 2 hướng. Một tấm ghi: “Dành cho người trẻ” tấm còn lại ghi : “Dành cho người già”. Thế là ông lại lọ mọ quẹo vào đường dành cho người già cắm cúi đi.
 
Ði đến cuối đường ông lại gặp một ngã ba trên có 2 tấm bảng. Một tấm ghi là: “Dành cho người đẹp” tấm còn lại “Dành cho người xấu” ông bụng bảo dạ: “mình 60 rồi còn đẹp cái gì nữa chứ”, thế là ông đành quẹo vào đường dành cho người xấu, vừa đi ông vừa tự động viên mình: “Sắp được hưởng sung sướng rồi ráng lên”.
 
Ði đến cuối đường này ông lại nhìn thấy một ngã ba trên lại có 2 tấm bảng rẽ ra 2 hướng. Một tấm ghi: “Dành cho người dẻo dai và nhìu xí quách” tấm còn lại ghi: “Dành cho người hết xí quách”. Ông tự nghĩ: “Mình già ruì làm gì còn xí quách nữa , mình chỉ ráng đi để tận hưởng chút lạc thú cuối đời cho biết với người ta thôi mà” thế là ông rẽ vào con đường thứ 2.
 
Ông lụm cụm xiêu vẹo bước đi một cách khó nhọc trên con đường với bao suy nghĩ tưởng tượng ra cảnh vui thú……. nhưng khi đến cuối đường ông nhìn thấy chỉ một tấm bảng treo thật cao. Ông bèn ráng kiếm vật để kê lên nhìn cho rõ bảng ghi chỉ dẩn gì tiếp theo.
 
“Ít tiền,già lão, xấu trai, lại còn hết xí quách nữa, thôi quay về nhà đi cha”.