Hỏi giờ

Một anh chàng đã lái xe suốt buổi đêm và tới sáng thì hãy còn xa mới đến đích. Anh ta quyết định dừng lại ở thành phố kế tiếp mà anh ta sắp tới, đỗ xe lại ở một chỗ yên tĩnh nào đó để có thể ngủ 1 hoặc 2 tiếng. May rủi thế nào, phố mà anh ta chọn lại là một trong những lộ trình phổ biến nhất của những người chạy bộ trong thành phố. Ngay sau khi anh ta nằm xuồng ngáy một lúc thì có tiếng gõ vào cửa sổ. Anh ta nhìn ra ngoài và thấy một người ở đó. - Cái giề đấy? - Xin lỗi ngài, người kia nói, – Ngài có biết mấy giờ rồi không?. Anh ta nhìn đồng hồ của ô tô và trả lời, “7:15″. Người chạy bộ cám ơn rồi chạy đi. Anh chàng lại lăn ra ngủ, và đanh lơ mơ thì lại có một tiếng gõ vào cửa sổ. - Xin lỗi ngài có biết mấy giờ rồi không? - 7: 25! Người kia cám ơn và đi. Anh chàng lúc này thấy nhiều người chạy qua và hiểu rằng họ sẽ tiếp tục làm phiền mình. Anh ta lấy ra một cái bút, một mẩu giấy và ghi rồi dán lên cửa sổ dòng chữ như thế này “Tôi không biết mấy giờ!” Một lần nữa anh ta quay ra ngủ tiếp. Ðang ngủ lơ mơ thì lại có tiếng gõ cửa. - Ông à, ông ơi! 7 giờ 45 rồi!
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 1436
  3. Tags: chon loc, tong hop

Cha nào con nấy

Tom đi học muộn, bèn lẻn vào lớp nhưng không may bị cô giáo phát hiện: “Tom, sao em cứ phải lén lút như thế? Em cứ vào lớp đàng hoàng như bố em vào nhà xem nào!”.
Tom vâng lời, xin lỗi cô giáo trước rồi đi ra ngoài, đóng cửa lớp học lại.
Một lúc sau bỗng… “rầm” một tiếng lớn. Tom đã dùng chân đạp tung cánh cửa và loạng choạng đi vào, chỉ tay vào mặt cô giáo, giọng lè nhè:
- Con mụ kia, lại không mở cửa cho ông à?

Bí quyết giữ hạnh phúc gia đình

Bob vừa mới lấy vợ. Anh ta hỏi bố về bí quyết giữ hạnh phúc gia đình.
 
- Rất đơn giản, người chồng giữ quyền quyết định những điều quan trọng, còn người vợ thì quyết định những điều không quan trọng.
 
Một tháng sau, Bob trở lại với vẻ thất vọng.
 
- Con đã làm theo lời bố nhưng không ổn. Bố có thể giải thích cho con thế nào là những điều quan trọng và không quan trọng?
 
- Bố để mẹ quyết định những điều không quan trọng như: Khi nào chúng ta dọn nhà? Chúng ta sẽ đi nghỉ mát ở đâu? Chúng ta sẽ mời ai đến nhà ăn cơm vào cuối tuần? Chúng ta sẽ có bao nhiêu đứa con?... Còn bố thì quyết định những điều thật sự quan trọng như: Bộ trưởng lao động có tăng lương hay không? Chúng ta có nên bắt buộc đội mũ bảo hiểm khi lái môtô hay không?

Cá hồi gọi điện đến

Hai vợ chồng ngồi ăn tối. Vợ bảo:
- Anh có nhớ cách đây chín tháng, anh xin nghỉ phép hai tuần lễ để đi câu cá hồi không?
 
- Có, anh rất nhớ.
 
Suy nghĩ một lát ông chồng hỏi:
- Mà sao tự nhiên em lại hỏi chuyện đó?
 
- À! Vì hôm nay, một con cá hồi đã gọi điện tới đây báo tin rằng anh đã trở thành một ông bố...

Tây Hay Ta

Một đôi vợ chồng mới qua Mỹ được ít lâu, lại hay cãi vã đòi ly dị, bỏ bụng lắm bấy lâu bị vợ lấn lướt nên nói: 
-Sugar you you go, sugar me me go! 
( Đường cô cô đi, đường tôi tôi đi!) 
 
Cô vợ: 
- You think you tasty? 
(anh nghĩ anh ngon lắm hả ?) 
 
Anh chồng : 
-I love toilet you go go! 
( tôi yêu cầu cô đi đi!) 
 
Cô vợ: 
-You think you are belly button of dance pole? You live a place mokey cough flamingo crows, clothes house country! 
( Anh nghĩ anh là cái rốn của vũ trụ hả? Anh sống nơi khỉ ho cò gáy, đồ nhà quê) 
 
Anh chồng đáp lại : 
-You onion summer three dowm seven up. No enough listen. 
( Cô hành hạ tôi ba chìm bảy nổi. Thôi đủ rồi nghe) 
 
Cô vợ mếu máo: 
-Me take you, you poor storn spinach two table hand white! 
(Tôi lấy anh, anh nghèo rớt mồng tơi, hai bàn tay trắng!) 
 
Anh chồng thấy tội bèn nói 
-You eat criminal so, no star where, we can do again from first. 
(Em ăn gian quá, không sao cả, mình có thể làm lạ từ đầu) 
 
Cô vơ nguôi giận: 
-I no want salad again! 
( em không muốn cải với anh nữa)

Con vẹt

Mary nuôi một con vẹt biết nói. Con này khá ma lanh. Một hôm cô nàng đi tắm mà quên đóng cửa, con vẹt ngó vô phòng tắm rồi la lên oai oái:
_ Thấy hết rồi nhe! thấy hết rồi nhe!
Mary nổi sùng, chạy ra vặt sạch lông con vẹt cho chừa cái tật nói bậy.
Mấy hôm sau, có ông khách đầu hói tới nhà Mary chơi. Con vẹt nhìn cái đầu hói của ông khách rồi rụt rè hỏi:
_ Ê, thấy hết rồi phải không?