Ở một làng nọ có một gia đình mới cưới vợ cho con. Sau một thời gian, người con dâu có mang và đẻ một đứa con trai rất khỏe mạnh. Trong ngày đầy tháng của cháu bé, gia đình quên mất mời một người già trong làng. Bà cụ rất tức giận và nói một lời nguyền: “Đứa bé gọi tên ai trong gia đình, người đó sẽ chết.”
Khi đứa bé biết nói thì cả gia đình đã quên lời nguyền kia. Một hôm đứa bé gọi “Bà ơi”, thế là hôm sau bà ngoại nó chết. Khi đứa bé gọi “Mẹ ơi”, thì người mẹ cũng ra đi ngay trong đêm ấy. Hôm sau nữa, đứa bé gọi “Bố ơi”, người bố chán nản, chẳng thiết ăn thiết uống, lên giường nằm chờ chết. Nhưng sáng hôm sau, ông ta thức dậy, thấy mình vẫn sống sờ sờ. Chợt nghe tiếng khóc bên hàng xóm, thì mới hay. Người hàng xóm đang khỏe mạnh thì bỗng chết sáng nay.
Nhà nọ có 2 anh em, người mê bóng đá, người mê ẩm thực, nhà chỉ có 1 cái tivi, nên mọi chuyện diễn ra như sau: "sau đây chúng tôi xin tường thuật trực tiếp món tôm chiên giòn và đội tuyển quốc gia Thái Lan. Chuẩn bi nguyên liệu cho 2 đội ra quân với đội hình,tôm, cà chua, hành , tỏi, tiêu, đường và muối. Chúng ta thực hiện món này với huấn luyện viên Alfed Riedle, huấn luyện viên trưởng đội tuyển VN. Đầu tiên chúng ta mua tôm về rồi cắt bỏ đầu trọng tài. Vâng trọng tài đã thổi còi cho trận đấu bắt đầu, ngay phút đầu tiên, Công Vinh đã đem rủa sạch tôm,để ráo nước, sau đó Hồng Sơn tung đường chuyền chuẩn bị phần nước sốt cà chua cho Đức Thắng, Đức Thắng lui về bắt chảo lên bếp. Đợi chảo thật nóng chúng ta cho Văn Sĩ vào, thật gay cấn, ca 2 đội đang tranh giành phi hành tỏi cho thơm". Kế tiếp bỏ tôm vào cho Huỳnh Đức từ cánh trái băng lên đem bóng bay thẳng vào chảo 1 ít đường, muối, bột ngọt cho vừa ăn. Rồi mở tỉ số cho đội tuyển VN. Cuối cùng đổ nước sốt vào trận đấu, khi ăn nhớ giành chiến thắng 3-0 trước đội tuyển Thái Lan. =))
Một phụ nữ ðến một cửa hàng vật nuôi và ngay lập tức bị thu hút bởi một con vẹt xinh xắn. Biển giá trên chuồng ghi là 50 bảng Anh. “Tại sao lại ít vậy?”, bà hỏi ông chủ hàng.
“Tôi cần phải cho bà biết rằng con chim này từng sống ở một ổ ðiếm, nên ðôi khi nó nói những từ rất bậy bạ”, ông chủ trả lời.
Ngýời phụ nữ nghĩ một lúc rồi vẫn quyết ðịnh lấy con vẹt. Bà mang nó về nhà, treo trong phòng khách và chờ ðợi nó nói một ðiều gì ðó. Con chim nhìn quanh, nhìn bà, rồi cất tiếng: “Ngôi nhà mới, bà chủ mới”.
Ngýời phụ nữ hõi ngạc nhiên trýớc câu nói của nó rồi cũng tự nhủ: “Không tồi lắm”.
Khi 2 ðứa con của bà trở về từ trýờng học, con chim liền nói: “Ngôi nhà mới, bà chủ mới, các cô gái mới”. Ba mẹ con nghe thấy liền phá lên cýời. Lát sau ông chồng tên là Alex về ðến nhà.
Con vẹt nhìn thấy liền kêu to: “Xin chào, Alex”.
Trời mưa to nhưng khi đi lấy ô thì tôi thấy trong năm cái ở nhà chả còn cái nào dùng được. Tôi quyết định mang tất cả năm cái ô đến hiệu chữa ô.
Thế rồi tôi ôm năm cái ô đến hiệu chữa ô và nói với họ rằng tôi sẽ đến lấy ô trên đường về nhà vào buổi chiều. Khi tôi đi ăn chiều, trời vẫn mưa nặng hạt. Tôi đến một cửa hàng ăn gần đấy, ngồi xuống bên bàn được ít phút thì một phụ nữ trẻ bước vào ngồi ngay cùng bàn với tôi. Tôi là người ăn xong đầu tiên và khi đứng dậy tôi đãng trí cầm chiếc ô của chị ấy rồi bước về phía cửa. Chị ta gọi tôi lại và nhắc nhở rằng tôi đã cầm nhầm cái ô của chị ta. Tôi trả ô lại và xin lỗi rối rít.
Đến tối, tôi đến lấy ô, mua một tờ báo, rồi lên tầu điện. Chị ta cũng ở trên tầu điện. Chị ta nhìn tôi nói:
- Ông hôm nay được một mẻ lớn phải không?