Cần không?

Nửa đêm, mọi người đang say ngủ, bỗng một người khách đến gõ cửa. Vị chủ nhà lồm cồm bước ra. Người khách hỏi : - Ông ơi! Ông có cần củi không? Chủ nhà : - Ồ! Không! Tôi chắc là vậy! Thế là vị chủ nhà đóng sập cửa lại, vào giường ngủ tiếp. Sáng hôm sau, đống củi chất trước nhà ông ta biến mất sạch.
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 1806
  3. Tags: chon loc

Tai nạn

Trong khi đang ghi lại báo cáo của một vụ tai nạn xe, người cảnh sát thứ nhất nói với người thứ hai
 
-OK, thân ở trên đường, tay ở trên đường, chân ở trên đường, đầu ở trên vỉa hè.
 
Người đồng sự viết, rồi ngừng lại, nghĩ một lát và hỏi
 
-Cậu đánh vần chữ “vỉa hè” như thế nào?
 
Người cảnh sát thứ nhất nhìn quanh, đá vào cái đầu và nói
 
-Ðầu ở trên đường.

Cần người cầu nguyện

Một cơn bão khủng khiếp ập tới, viên thuyền trưởng biết rằng tàu của mình đang chìm dần. Ông hét to lên: “Ở đây ai biết cầu nguyện?”.
Một người đàn ông bước lên và nói: “Có thưa thuyền trưởng, tôi biết cầu nguyện.”.
“Tốt”, thuyền trưởng nói. “Anh sẽ cầu nguyện còn tất cả chúng tôi sẽ mặc áo phao. Chúng ta thiếu đúng một cái”.

Người sắp xuất hiện

Thầy bói nói với cô gái: “Sắp tới trong đời cô sẽ xuất hiện một người”.
- Ôi! Người đó thế nào ạ?
- Không tóc, không răng, nặng khoảng 3 ký rưỡi.
- !!!!!


Tình sinh viên

Tình sinh viên
Một học sinh đi chơi về tuyên bố với cả phòng:
 
Cuối cùng rồi cũng có người con gái dám liều mình vì tao. Cả phòng nhao nhao:
 
- Ai vậy mày, nhỏ nào nói nghe coi?
 
- Nhỏ Hồng bên lớp sử chứ ai!
 
- Nhỏ nói gì với mày?
 
- Nhỏ nói “Yêu ông ư? Tui thà nhảy lầu còn hơn”.

Đặc ân

Tổng thống đang đi thăm một khu dân cư và mọi người đều diện bộ quần áo đẹp nhất của mình. Tất cả đứng dọc hai bên đường đi để mong nhận được sự quan tâm của ngài.
 
Một người dân địa phương mặc bộ quần áo đi lễ đẹp nhất của mình và đinh ninh Tổng thống sẽ ngừng lại và nói chuyện với mình. Ông ta đứng cạnh một kẻ vô gia cư rất hôi hám. Chợt Tổng thống đi ngang, kề vào tai gã vô gia cư thì thầm câu gì đấy rồi đi ngang tiếp. Không thể tin được là Tổng thống lại không thèm đếm xỉa đến mình, ông bèn đến bên kẻ vô gia cư nọ và nhanh chóng thương lượng đổi bộ quần áo xịn của mình lấy bộ đồ rách rưới của kẻ khốn cùng, các thêm tất cả số tiền đang có trong ví.
 
Mặc bộ quần áo hôi hám ấy vào, ông ta chạy như bay xuống phố, vòng ra phía trước đón đầu Tổng thống để mong có cơ hội được diện kiến và tiếp chuyện.
 
Vừa may Tổng thống đi đến, nhác thấy ông ta, ngài tiến lại gần, vẻ mặt cực kỳ niềm nở làm người đàn ông như nở từng khúc ruột. Thế rồi, ngài kề vào tai ông ta thì thầm:
 
- Lúc nãy ta đã bảo ngươi cút khỏi đây với mớ giẻ rách khốn kiếp này rồi mà?