Nửa đêm, mọi người đang say ngủ, bỗng một người khách đến gõ cửa. Vị chủ nhà lồm cồm bước ra.
Người khách hỏi :
- Ông ơi! Ông có cần củi không?
Chủ nhà :
- Ồ! Không! Tôi chắc là vậy!
Thế là vị chủ nhà đóng sập cửa lại, vào giường ngủ tiếp.
Sáng hôm sau, đống củi chất trước nhà ông ta biến mất sạch.
Một bà mẹ dẫn cô con gái nhỏ đi xem triển lãm nghệ thuật. Trong phòng gồm có tất cả các tác phẩm về điêu khắc, hội hoạ, nhiếp ảnh… Khi đi ngang qua một bức tượng khoả thân nam, vì tò mò cô gái kéo bà mẹ dừng lại và chỉ vào cái của quí của bức tượng mà hỏi:
- Mẹ ơi! cái này là cái gì hả mẹ?
- Đó là một bộ phận trong cơ thể đàn ông thôi con ạ, à mình đi đi con!
- Không! con muốn xem thêm một chút nữa.
- Thôi đi đi con, con ngoan đi lớn lên thế nào con cũng có được một cái.
- Còn nếu như con không ngoan thì sao hả mẹ?
- À, nếu như con không ngoan thì con sẽ có … nhiều cái !
- Thú thật đi, ban nãy đứa nào đứng trên kia đổ bô thẳng xuống sông?
Ba đứa im lặng. Ông bố tiếp:
- Chúng bay hãy nhớ lại chuyện ông Washington và cây anh đào. Bấy giờ, Washington cũng trạc tuổi chúng mày trót dại chặt cây anh đào, nhưng đã thú thật với ông bố. Điều đó khiến bố ông ta rất tự hào.
Nghe vậy, thằng bé thứ nhất liền thú nhận. Ông bố thở dài rồi cầm roi lên chuẩn bị vụt cho nó vài roi.
- Bố! – Thằng bé phản đối – Bố vừa kể chuyện Washington nhận lỗi thì được ông bố tha cơ mà!
- Đúng vậy, nhưng khi Washington chặt cây thì bố ông ta không ở trên cây.