Biển báo

Người du khách lái xe trên một chặng đường quê đối mặt với một tấm biển đề "Lối cụt chớ vào". Con đường trước mặt đối với anh ta trông khá đẹp, và với tư cách là một du khách giàu kinh nghiệm, anh ta chẳng thèm quan tâm tới tấm biển khuyến cáo, cứ tiếp tục cho xe chạy thẳng. Đi được chừng năm dặm, anh ta đến một chiếc cầu đã bị sập và anh ta buộc phải vòng xe lại trở về lối cũ. Khi anh ta đến địa điểm nơi tấm biển báo khi này, anh ta thấy hàng chữ ghi trên tấm biển ngay trước mắt mình: "Chúc mừng trở lại! Đồ ngốc!".
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 1204
  3. Tags: tong hop

Loại suy

Một anh chàng nghe điện thoại. Ðầu dây bên kia là bác sĩ
 
-Về vấn đề thử máu của vợ anh, ông ta nói, do có sự nhầm lẫn về mặt hành chính tôi không thể chắc mẫu máu nào là của vợ anh. Theo như hai mẫu thì cô ta hoặc bị AIDS hoặc bị đau tim nặng.
 
-Thế thì tôi phải làm gì đây? người kia hỏi.
 
-À, tôi đề nghị anh cho cô ta chạy cỡ 10 dặm. Nếu cô ta còn sống sót mà trở về, thì đừng có ngủ với cô ta nữa.

Quà cho bạn gái...

Có chàng nọ đi mua găng tay để tặng cho bạn gái, anh ta nhờ em của cô ta đi theo để cố vấn. Trong khi anh ta mua đôi găng tay thì em của cô bạn gái cũng mua 1 cái quần lót. 
Khi gói hàng, cô bán hàng gói lộn găng tay đưa cho cô em bạn gái, còn gói quần lót thì đưa cho anh ta.Không ngờ đến sự lầm lẫn này, anh ta gởi gói quà kèm theo 1 lá thư đến cô bạn gái.
Sau đây là nội dung của lá thư:
 
Em yêu dấu, 
 
Vì thấy rằng khi đi chơi với anh không bao giờ em mặc nó, nên hôm nay anh tặng nó cho em đây. 
Vì muốn chọn cái thích hợp với em nhất, nên anh đã nhờ em gái của em đi theo mua, vì anh thấy em gái của em có mấy cái rất đẹp, và anh biết rõ em gái em và em đều cùng 1 cỡ như nhau.
Cô bán hàng giới thiệu cho anh 1 cái kiểu mới, mặc vào rất ấm,có phẹt-mơ-tuya để mở, nhưng khi thấy cô ta kéo phẹt-mơ-tuya thử, nó bị vướng lông bên trong nên anh chọn loại không có phẹt-mơ-tuya.
Anh đã bắt em gái em mặc nó trước mặt anh, 1 phút sau cởi ra và đưa cho anh hửi bên trong, khi thấy không có bị ẩm ướt và hôi anh mới quyết định mua.
Anh hy vọng rằng lần gặp tới anh sẽ tận tay mặc nó cho em. Và sau khi mặc em hãy chìa nó ra để anh hôn lên đó 1 nụ hôn nồng thắm.

Tình yêu, hôn nhân và tiền bạc

Tình yêu 
 
1. Anh không mua được tình yêu. Nhưng anh phải trả giả đắt cho nó.
 
2. Nếu anh không muốn đọc để hiểu biết về tình yêu và hôn nhân, anh phải đọc hai cuốn sách hoàn toàn khác nhau.
 
3. Anh không thể gắn giá cả vào tình yêu, nhưng anh có thể gắn tất cả trang sức bao quanh nó.
 
4. Tình yêu - giai đoạn tỉnh táo ngắn ngủi được chấm dứt bằng hôn nhân.
 
5. Nếu anh tự yêu lấy mình thì anh không phải lo sợ một tình địch nào.
 
6. Hãy yêu kẻ thù của anh. Điều đó sẽ làm hắn tức lộn ruột lên đấy!
 
7. Tình yêu là bằng chứng chiến thắng của trí tưởng tượng trí thông minh.
 
8. Giống như bệnh sởi, tình yêu sẽ rất nguy hiểm nếu nó tấn công bạn lúc bạn bước vào tuổi già.
 
9. Ai cũng nên bước vào tình yêu và đó là lý do để không bao giờ lập gia đình.
 
10. Yêu là khao khát được khát khao.
 
 
Hôn nhân 
 
11. Hãy cố gắng khen vợ anh mỗi ngày, cho dù thoạt đầu điều có thể làm cô ấy sợ.
 
12. Trước khi cưới hãy mở to hai mắt. Sau khi cưới thì chỉ cần mở một mắt.
 
13. Hôn nhân giống như ruợu vang. Mới uống một ly không thể đánh giá được.
 
14. Đàn bà lấy chồng sớm càng tốt. Đàn ông độc thân lâu càng tốt.
 
15. 80% đàn ông ngoại tình tại Mỹ. Số còn lại… ngoại tình tại Châu Âu.
 
16. Cần 2 người để hôn nhân thành công. Cần 1 người để hôn nhân thất bại.
 
17. Hôn nhân hoàn hảo. Vợ không đòi hỏi điều chồng không thể đáp ứng.
 
18. Không cần biết anh ôm chặt đồng tiền như thế nào, nhưng chắc một điều là nó chẳng bao giờ ôm lấy anh.
 
 
Và tiền bạc
 
19. Sáng nào thức dậy tôi cũng dò tên tôi trong một danh sách Forbes của những người giàu nhất thế giới. Nếu không thấy tên tôi trong đó, tôi sẽ phải làm việc.
 
20. Nhớ mượn tiền ở những kẻ bi quan. Họ chẳng bao hy vọng đòi lại được.
 
21. Không có người đàn bà nào lấy chồng vì tiền. Họ đều trải qua giai đoạn phải lòng và yêu một triệu phú trước khi đồng ý kết hôn với anh ta.
 
22. Ngân hàng là nơi sẽ cho anh vay tiền nếu anh chứng minh được rằng anh không cần tiền.

Đặc ân

Tổng thống đang đi thăm một khu dân cư và mọi người đều diện bộ quần áo đẹp nhất của mình. Tất cả đứng dọc hai bên đường đi để mong nhận được sự quan tâm của ngài.
 
Một người dân địa phương mặc bộ quần áo đi lễ đẹp nhất của mình và đinh ninh Tổng thống sẽ ngừng lại và nói chuyện với mình. Ông ta đứng cạnh một kẻ vô gia cư rất hôi hám. Chợt Tổng thống đi ngang, kề vào tai gã vô gia cư thì thầm câu gì đấy rồi đi ngang tiếp. Không thể tin được là Tổng thống lại không thèm đếm xỉa đến mình, ông bèn đến bên kẻ vô gia cư nọ và nhanh chóng thương lượng đổi bộ quần áo xịn của mình lấy bộ đồ rách rưới của kẻ khốn cùng, các thêm tất cả số tiền đang có trong ví.
 
Mặc bộ quần áo hôi hám ấy vào, ông ta chạy như bay xuống phố, vòng ra phía trước đón đầu Tổng thống để mong có cơ hội được diện kiến và tiếp chuyện.
 
Vừa may Tổng thống đi đến, nhác thấy ông ta, ngài tiến lại gần, vẻ mặt cực kỳ niềm nở làm người đàn ông như nở từng khúc ruột. Thế rồi, ngài kề vào tai ông ta thì thầm:
 
- Lúc nãy ta đã bảo ngươi cút khỏi đây với mớ giẻ rách khốn kiếp này rồi mà?

anh của ngày hôm nay

Ai ngờ, lòng tự ái của anh quá lớn, anh vùng dậy, giận dỗi, nói mà như gào thét: “Con biết rồi! Con hiểu rồi! Bố mẹ xấu hổ vì có thằng con vô tích sự như con đúng không? Được! Con sẽ đi cho bố mẹ hài lòng! Con sẽ lên thành phố kiếm tiền, lập nghiệp! Hôm nay con ra đi với hai bàn tay trắng, không một xu dính túi, nhưng ngày con trở về, con thề sẽ làm cho bố mẹ nở mày nở mặt! Bố mẹ cứ chờ xem!”. Dứt lời, anh lạnh lùng cắm đầu chạy thẳng. Bố mẹ đuổi theo anh nhưng không kịp. Rồi họ tự trấn an nhau rằng chắc anh chỉ qua nhà bạn ở vài ngày, hết giận, anh sẽ về…
 
Nhưng không, anh đi thật, biệt tăm mấy năm trời, không tin, không tức, để cha mẹ anh ở nhà chờ đợi mỏi mòn và đày đọa nhau trong nỗi ân hận dày vò…
 
Sáng nay, một chiếc xe hơi mới coóng rì rì rẽ vào ngõ nhà anh rồi đỗ xịch ngay giữa sân. Cha mẹ anh ở trong nhà lập tức lao ra, bà con láng giềng thấy thế cũng ùa tới. Cửa xe hơi mở chầm chậm, anh lịch lãm bước ra, tất cả như vỡ òa! Anh đã trở về, trở về thật rồi! Cha mẹ nhào tới, ôm anh thật chặt, nước mắt nhạt nhòa! Anh cũng khóc, cũng nấc lên nghẹn ngào, nhưng giọng vẫn cố thều thào: “Bố mẹ trả tiền taxi giúp con! Con chả có xu nào!”.