Ai làm việc nấy

Buổi sáng, cô vợ gọi điện đến cơ quan cho chồng: - Xe máy của em không nổ được. Anh có thể về nhà và sửa cho em được không? - Cô nghĩ tôi là ai vậy? Tôi không phải thợ sửa xe máy. Một lúc sau, cô vợ lại gọi đến: - Anh có thể về nhà được không? Đầu video nhà mình tự nhiên lại bị hỏng. - Cô nghĩ tôi là ai? Tôi không phải là thợ chữa tivi, video. Đến buổi trưa, anh chồng lại nhận được cú điện thoại nữa của cô vợ phàn nàn về cái cửa bị kẹt không khoá được. Và lần này anh ta gào lên: - Cô nghĩ tôi là ai vậy? Tôi không phải là thợ mộc. Buổi tối, anh ta đi làm về. Cô vợ kể lại rằng đã nhờ ông hàng xóm chữa giúp tất cả. Anh chồng hỏi: - Thế sau khi chữa xong ông ta có đòi công sá gì không? - Ông ta đề nghị rằng hoặc là em nấu cho ông ấy một bữa ăn, hoặc là “chiều” ông ta một tí. - Thế em đã nấu cho ông ấy ăn món gì? – Anh chồng nhẹ nhàng hỏi. Lần này thì đến cô vợ tỏ ra giận dữ: - Anh nghĩ tôi là ai vậy? Tôi không phải là đầu bếp.
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 1097
  3. Tags: vo chong

Mắt to vì khóc nhiều

Tóc vàng hoe hỏi bồ:
- Anh ơi sao mắt anh to thế?
Chàng trai trả lời:
- Mắt anh to vì hồi bé anh khóc nhiều.
Cô gái tiếc nuối:
- Thế sao hồi bé anh không đi tiểu nhiều?

hỏi hoài

Tí  Gặp Tèo Trên đường Tí Lăng xăng lại hỏi tèo :
- Tí: Ê tèo bài kiểm tra vừa rùi mấy điểm , 10 hả ?
- Tèo: Không !!
- Tí: Thế 9 hả ?
- Tèo: Không Mà !
- Tí: Thế chắc chắn 8 rùi ?
- Tèo: ( Đi chậm lượm cục gạch phang Tí ) Cái Ông Nội mày đã bảo là không điểm cứ hỏi hoài

Bóp méo sự thật

Trong công viên, một đôi trai gái đang tâm sự.
Cô gái: Em tính đi giải phẫu nâng ngực? Ý anh sao?
Chàng trai: Em phải tôn trọng sự thật chứ, dù cho sự thật thế nào đi chăng nữa..
Một lát sau..
Cô gái: Anh thôi đi, sao cứ bóp méo sự thật mãi thế?

Bơi ốc

Bơi ốc

Chàng trai hỏi cô gái: "Em có biết bơi nhái không?".

- Dạ không.

- Thế còn bơi bướm?

- Dạ không.

- Bơi chó?

- Dạ cũng không. Em chỉ biết bơi ốc thôi.


- Bơi ốc là bơi như thế nào vậy?

- Là bám vào thành bể ấy.

- !@#$%^&*()

Cô đặc thông tin

Đang biên tập bài viết của một phóng viên, thư ký toà soạn gọi anh này lên khiển trách:
 
- Bài này chỉ cần viết trong 50 chữ, mà anh viết tới 500 chữ! Anh có biết một diện tích như vậy trên mặt báo giá bao nhiêu tiền không? Mang về “cô đặc” lại cho tôi!
 
Cuối cùng, tin đó được đăng như sau:
 
‘Nguyễn Thanh X., Hà Nội. Tối 22/5, bật lửa soi xem xăng xe còn hay hết. Xăng còn. X. thọ 30 tuổi’.