Trong quán nhậu, thực khách chất vấn anh bồi bàn:
- Có thật là thịt thỏ không đây? Sao tôi ăn thấy dai nhách vậy?
Anh bồi bàn thú thực:
- Dạo này thịt thỏ khan hiếm quá đi mà khách lại thích thành thử chúng tôi có trộn thêm... thịt... trâu vào
- Trộn theo tỷ lệ nào?
- Dạ thưa mỗi thứ một nửa ông ạ!
- Nghĩa là nửa ký thịt thỏ trộn với nửa ký thịt trâu hả?
- Dạ không... chúng tôi trộn nửa... con thỏ với nửa con trâu ạ!
Ðứa thứ 1 mua 500 đồng cam thảo. Ông thầy thuốc bắc thang leo lên ì ạch bưng cái thấu ở tuốt trên kệ cao xuống. Bán xong, ông leo lên cất cái thấu trở lại chỗ cũ.
Sau khi tính tiền, ông hỏi đứa thứ 2 mua cái gì
– Dạ con mua 500 đồng cam thảo.
Ông thầy bực mình, ì ạch leo lên lấy thấu cam thảo xuống.
Sợ như lần trước, ông hỏi luôn đứa thứ 3:
– Còn mày mua 500 đồng cam thảo luôn hả?
Thằng nhỏ lắc đầu. Ông thầy yên chí, leo lên cất cái thấu cam thảo lên kệ rồi hỏi nó mua gì.
Thằng bé nói: – Dạ ông bán cho con 1000 đồng cam thảo.
Một cuộc thi nhịn đói được tổ chức. Thành phần tham dự gồm: một nhà sư Trung Quốc, một tu sĩ Ấn Độ và một sinh viên Việt Nam. Mỗi người sẽ bị nhốt trong một căn phòng đóng từ bên ngoài và sẽ phải nhịn ăn, nhịn uống hoàn toàn; nếu ai không chịu đựng nổi nữa thì bấm một nút ở trong phòng, sẽ có người cho ra. Ai chịu được lâu hơn thì thắng. Cuộc thi bắt đầu…
Nhà sư Trung Quốc biết võ Thiếu Lâm nên đã vận dụng khí công, người này chịu được mười lăm ngày thì bỏ cuộc.
Tu sĩ Ấn Độ rất quen với những kiểu hành xác nên nghĩ rằng mình đã chắc phần thắng. Được một tháng, tu sĩ Ấn Độ ấn nút và thực sự kinh ngạc khi anh sinh viên Việt Nam vẫn chưa ra.
Một tháng 5 ngày, vẫn chưa thấy dấu hiệu gì từ anh sinh viên. Một tháng 10 ngày, vẫn vậy. Đến một tháng 15 ngày, ban tổ chức vì sốt ruột nên quyết định tự mở cửa để chúc mừng người thắng cuộc. Trong phòng là một hình người da bọc xương, miệng thều thào: