Đêm trăng thanh gió mát. Anh đang mơ màng trong giấc ngủ. Em đến, nhẹ nhàng như làn gió thoảng. Bóng em lướt nhanh trên tường. Rồi em sà vào lòng anh. Tiếng em nghe thật xa mà cũng thật gần. Bàn tay em khéo léo vuốt ve cơ thể anh làm tim anh gần như tan chảy. Em đưa anh vào thiên đường, nơi anh có cảm giác có cái gì đó đang nhói lên, đi sâu vào tận xương tủy. Để rồi sáng hôm sau thức dậy, vẫn còn dấu vết của em trên cơ thể anh, đỏ hồng, rõ rệt. Đêm nay, anh mong em lại đến, để anh có thể nhào tới ôm em, ghì chặt em bằng hai bàn tay rồi bóp nát...mày, con muỗi chết tiệt!
Một người qua đường, đang vội đi thăm bệnh hỏi thăm:
- Xin lỗi ông, làm thế nào để đến được bệnh viện thật nhanh?
- À, thế này nhé, ông cứ nhắm mắt lại và từ từ băng qua con đường kia rồi ông sẽ được đưa ngay tới đó.
Jill phàn nàn với cô bạn gái Nina:
- Rosey bảo với tớ là cậu đã kể cho cô ấy nghe bí mật mà tớ đã bảo cậu không được kể cho cô ấy biết.
- Ừ – Nina tỏ vẻ thất vọng nói – Nhưng tớ đã bảo cô ấy là đừng nói cho cậu biết là tớ đã cho cô ấy biết mà.
- Ồ vậy à! – Jill thở dài nói – Thế thì đừng nói cho cô ấy biết là tớ đã nói cho cậu biết chính cô ấy đã nói với tớ nhé!!!