Nhìn trộm

Trong lúc chờ chú rể tắm, cô dâu không có việc gì làm nên mở tủ lấy cái váy ra ướm thử, quay trước quay sau rồi thốt lên thất vọng : – Ôi trời ơi, sao màu của nó lại thâm thâm xỉn xỉn thế này ? Chú rể trong phòng giật mình, mặt nóng ran. – Lại còn nhăn nheo nữa, anh yêu ! Khuôn mặt chú rể chuyển từ đỏ sang tím, giận tê tái không nói được lời nào … – Xem nào, giời ạ ! Đã thế nó lại còn ngắn tủn, chắc không vừa với em rồi ! – Cô dâu buông lời kết luận Chú rể không chịu nổi nữa, đạp cửa đánh rầm một cái, tồng ngồng chạy ra khỏi buồng tắm, giọng sừng sộ : – Cô thật chẳng coi tôi ra cái gì ! Đã bảo khi tôi tắm không được nhìn trộm cơ mà !!!
  1. Ngày đăng: 03/11/2020
  2. Lượt xem: 1617
  3. Tags: nguoi lon, vo chong

Còn dám đi bác sỹ nữa không?

Bác sỹ hỏi thăm bệnh nhân:
 
- Loại thuốc mà tôi kê cho anh công hiệu chứ?
 
- Ồ, vâng! Cảm ơn bác sỹ đã chạy chữa.
 
- Thực sự công hiệu phải không?
 
- Vâng, thuốc rất tốt bác sỹ à!
 
- Vậy thì tôi phải uống thử xem. Tôi cũng bị đau y hệt như anh.

Trình độ ngoại ngữ

Thấy một người nước ngoài đi qua, cậu trẻ trâu chửi : "dm thằng tây".
Người nước ngoài đi tới hỏi:" what is your name?". 
Cậu bé thấy người nước ngoài hỏi mình khoái quá thể hiện: "my name is Đạt". 
Tức thì người nước ngoài nói" dm thằng Đạt"

Thi bắn cung!

Câu chuyện nói về 1 cuộc thi bắn cung giữa 3 thí sinh:
 
– Thí sinh 1 : Đặt 1 quả táo lên đầu 1 cô người mẫu, cầm cung, đi ra xa 50m, giương cung, BẰN. sau đó nhìn khán giả cười và nói: ” I’m SinBad”, khán giả vỗ tay nồng nhiệt.
 
– Thí sinh 2: Đặt 1 chanh lên đầu 1 cô người mẫu, cầm cung, đi ra xa 80m, giương cung 45 độ, canh gió, BẰN. Sau đó nhìn khán giả cười và nói: ” I’m RobinHood”, khán giả vỗ tay khâm phục, tán thưởng.
 
– Thí sinh 3 (người Việt Nam): Đặt 1 trái NHO lên đầu 1 cô người mẫu, cầm cung, đi ra xa 150m, giương cung 12 độ, BẰN. Sau đó nhìn khán giả cười và nói: “I’m……….. Sorry!!”

Bài văn "tủ"

Vào thứ sáu,cô giáo bắt cả lớp tả về một lòai vật mà mình yêu mến.Vịt Bầu về bắt một con rận và tả rất chi tiết.Tất nhiên cô giáo không bằng lòng,cô bắt Vịt Bầu về tả con chó nhà em.
Vịt Bầu làm bài văn như sau:”nhà em có nuôi một con chó,con chó có nhiều lông,đã nhiều lông thì ắt phải có rận,sau đây em xin tả con rận…”,Vịt Bầu bắt đầu tả con rận.
Cô giáo tức giận.Lần này bắt Vịt Bầu tả con cá.
Hôm sau Vịt Bầu nộp bài văn như sau:”nhà em có nuôi một con cá,con cá sống dưới nước thì có nhiều vảy.Trên cạn chắc hẳn nó sẽ có nhiều lông,đã nhiều lông thì phải có rận,sau đây em xin tả con rận…”

Hỏi mãi thế

Ðồn rằng có một lần vua ngự tuần ra Thanh Hóa. Nghe nói con cháu Trạng Quỳnh vẫn còn, vua bèn cho đòi đến. Xiển vâng lệnh tới hầu. Vua hỏi:
- Trước khi Trạng chết có trối trăng lại điều chi không?
Xiển đáp: – Dạ có ạ!
Vua bảo: – Thế nhà ngươi hãy thuật lại lời Trạng trối trăng cho ta nghe.
- Dạ tâu Hoàng thượng, cố tôi trước khi từ trần chỉ trối lại có một câu thôi ạ!
- Một câu cũng được, cứ nói ta nghe.
- Dạ, nhưng tôi không dám nói ạ!
- Tại sao!
- Dạ, nói ra sợ Hoàng thượng không được vui lòng.
- Ðược cứ nói, dù câu nói ấy thế nào ta vẫn không bắt tội.
Xiển năm bảy lần từ chối, vua năm bảy lần gặng hỏi, sau cùng Xiển mới thưa:
- Dạ, tâu Hoàng thượng, ông tôi kể lại rằng: “Trước khi cố tôi nhắm mắt, con cháu xúm xít quanh giường hỏi cố tôi có dặn con cháu điều chi không. Nhưng cố tôi không trả lời. Con cháu không yên tâm, cứ gặng hỏi mãi, cố tôi chỉ quát lên một câu: “Hỏi cái mả cha bay hay sao mà hỏi mãi thế?”, rồi tắt thở.