Lịch sự tới tận phút cuối

“Cơ trưởng Sinclair thay mặt cho phi hành đoàn xin chào mừng quí vị đi trên chuyến bay số 602 từ London tới New York của hàng không vương quốc Anh. Chúng ta đang bay ngang qua Đại Tây Dương trên độ cao khoảng 35.000 bộ. Nếu quí vị nhìn ra cửa sổ bên phải của máy bay, quí vị sẽ thấy cánh của máy bay đang cháy. Nếu quí vị nhìn sang bên trái thì sẽ thấy một cánh của máy bay đang rơi xuống. Nếu quí vị nhìn xuống Đại Tây Dương, quí vị sẽ thấy 3 người đang vẫy tay chào từ biệt. Một là tôi, cơ trưởng, một người nữa là anh bạn phi công phụ lái của tôi và người còn lại là cô tiếp viên hàng không. Đây là băng thu âm. Chúc quý vị có một chuyến đi vui vẻ!”.
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 1861
  3. Tags: cong viec

Máy bắt trộm

Máy bắt trộm
Nhà khoa học Mỹ đã phát minh ra máy bắt trộm rất hiện đại họ mang qua mỹ thử nghiệm 30 phút, máy bắt được 500 tên
 
Đem  qua Trung Quốc, trong vòng 10 phút máy bắt được 6000 tên.
 
Cuối cùng là  đến VN, các nhà khoa học chờ mãi ko thấy tín hiệu 5, 10, 30 phút, họ đi  ra kiểm tra thì ... cái máy đã bị trộm mất

Tiền ra chỗ nào?

Một ông lần đầu tiên bước vào một casino. Không biết sử dụng máy đánh bạc như thế nào, ông ta gọi nhân viên của casino đến hướng dẫn.

- Đây là nút đặt cược, đây là khe bỏ tiền vào, sau đó nhấn nút lệnh. Anh nhân viên chỉ dẫn.

- Thế tiền ra chỗ nào?

- Ở máy ATM đằng kia.


Không tin được

Không tin được
Oshin nói với bà chủ:
- Nếu bà không tin tôi thì thôi, bà hãy để cho tôi đi.
- Nhưng tôi rất tin cô. Tôi còn giao cả chìa khoá hòm đựng đồ trang sức cho cô giữ cơ mà.
- Vâng thưa bà. Nhưng mà cái chìa khoá ấy không thể mở được hòm.

Phát hiện

Hai đồng nghiệp nói chuyện với nhau:
 
- Sao má phải cậu tím bầm thế kia?
 
- Vì vợ tớ phát hiện ra tớ có bồ.
 
- Thế còn vết cào ở má bên kia?
 
- Vì bồ tớ phát hiện ra tớ có vợ.

Khó giải thích

Trời mưa to nhưng khi đi lấy ô thì tôi thấy trong năm cái ở nhà chả còn cái nào dùng được. Tôi quyết định mang tất cả năm cái ô đến hiệu chữa ô.

Thế rồi tôi ôm năm cái ô đến hiệu chữa ô và nói với họ rằng tôi sẽ đến lấy ô trên đường về nhà vào buổi chiều. Khi tôi đi ăn chiều, trời vẫn mưa nặng hạt. Tôi đến một cửa hàng ăn gần đấy, ngồi xuống bên bàn được ít phút thì một phụ nữ trẻ bước vào ngồi ngay cùng bàn với tôi. Tôi là người ăn xong đầu tiên và khi đứng dậy tôi đãng trí cầm chiếc ô của chị ấy rồi bước về phía cửa. Chị ta gọi tôi lại và nhắc nhở rằng tôi đã cầm nhầm cái ô của chị ta. Tôi trả ô lại và xin lỗi rối rít.

Đến tối, tôi đến lấy ô, mua một tờ báo, rồi lên tầu điện. Chị ta cũng ở trên tầu điện. Chị ta nhìn tôi nói:

- Ông hôm nay được một mẻ lớn phải không?