Bắt gặp

3 cô gái làm việc tại cùng một vãn phòng với cùng một bà sếp. Ngày nào họ cũng nhận thấy bà chủ ra về sớm. Một ngày nọ họ quyết định khi bà chủ vừa đi khỏi sẽ ra về theo. Bởi bà chủ sẽ chẳng quay lại hay gọi điện, nên sẽ không thể biết họ về sớm. Hôm đó, cô nàng tóc nâu rất vui sướng khi được về nhà sớm. Cô chãm sóc vườn cây, chơi với cậu con và đi ngủ sớm. Cô nàng tóc đỏ cũng phấn khởi đi đến phòng tập thể dục trước khi đi hẹn hò với bạn trai. Còn cô nàng tóc vàng khấp khởi về nhà với hy vọng sẽ làm chồng ngạc nhiên. Nhưng khi vừa đến phòng ngủ, cô nghe thấy âm thanh lạ từ trong phát ra. Cô nhẹ nhàng mở cửa ra và giật mình khi nhìn thấy bà chủ đang nằm trên giường cùng chồng mình. Lại nhẹ nhàng đóng cửa lại, cô chuồn ra khỏi nhà. Ngày hôm sau, cô tóc đỏ và tóc nâu lại chuẩn bị về sớm. Họ hỏi cô tóc vàng có muốn về cùng không. “Không đâu”, cô tóc vàng hét lên, “Hôm qua tôi suýt nữa thì bị bà ấy bắt gặp”.
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 1271
  3. Tags: nguoi lon

Nếu... thì...

Hai cô gái tóc vàng đi mua sắm và khi trở ra họ nhận thấy mình đã để quên chìa khóa trong xe. Cả hai mất vài tiếng để tìm cách giải quyết. Bỗng một đám mây đen kéo tới, một cô gái nói:
 
- Nếu chúng ta không lấy được chiếc chìa khoá thì chiếc xe mui trần cùa tôi sẽ ướt hết mất!

Khốn khổ các ông chồng

Khốn khổ các ông chồng
Vợ: Tại sao anh không tưới nước cho vườn nhà mình đi?
 
Chồng: Em không thấy là đang mưa như trút nước ấy à! - Chồng nói.
 
Vợ: Thì mặc áo mưa vào! Sao anh lười thế!

Thư ký

Một cô thư ký kể cho bạn gái nghe về đợt dã ngoại của công ty mình:
- Cậu tưởng tượng được không, chúng tớ đang ngủ trong vựa cỏ khô thì một cơn dông ào ào ập tới, gió thổi mạnh đến nỗi mái kho đổ sập xuống.
- Thế mà cậu không chết bẹp à?
- Không sao, cái mái ấy đổ cả xuống lưng ông sếp của tớ! Hú hồn!

Mánh thôi mà

Nhà văn Mỹ đến nói chuyện tại một trường đại học ở Nhật, thông qua người phiên dịch. Ông kể liền mạch một câu chuyện vui khá dài rồi dừng lại để anh thông ngôn làm việc. Diễn giả rất ngạc nhiên trước việc anh ta chỉ nói có vài câu mà tất cả sinh viên đều cười ồ lên. Lúc kết thúc bài nói, nhà văn cảm ơn anh chàng kia vì đã dịch rất giỏi. Ông hỏi:
 
- Làm thế nào mà chỉ vài lời thôi anh đã chuyển cả một chuyện cười dài như vậy sang tiếng Nhật?
 
- Tôi không thuật lại câu chuyện mà chỉ nói với họ là ngài vừa kể một câu chuyện cười, đề nghị cả hội trường cười to lên.

Tay lái cừ khôi

Sương mù dày đặc. Hai xe tông phải nhau.
 
- Tại sao ông lại tắt đèn xi nhan? - Người phụ nữ lái xe sau nhiếc móc.
 
- Tôi cứ tưởng rằng, trong gara nhà mình thì tôi có thể làm việc gì mình muốn.