Bằng lòng

David là một người bố rất chiều vợ và con. Ông có một cô con gái xinh đẹp đang ở tuổi đôi mươi và đương nhiên, cô bé đã có người theo đuổi. Một buổi tối, David gọi con gái lại: “Người yêu của con vừa xin phép bố cho cưới con. Bố đã bằng lòng. Chúc con hạnh phúc”. Cô bé phản ứng lấy lệ: “Kìa bố, con muốn sống với mẹ…”. “Bố cũng bằng lòng luôn. Con cứ đưa mẹ theo”.
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 1015
  3. Tags: vo chong

LOGIC SAU KHI CƯỚI

CHỒNG SAI + VỢ ĐÚNG = CHỒNG SAI 
CHẮC CHỒNG ĐÚNG + VỢ ĐÚNG = VỢ ĐÚNG HƠN 
CHỒNG ĐÚNG + VỢ SAI = TẠI SAO CHỒNG KO CẢNH BÁO VỢ TỪ ĐẦU? LỖI LÀ CỦA CHỒNG 
CHÔNG SAI + VỢ SAI = CHỒNG PHẢI CHỊU TRÁCH NHIỆM CÁI SAI CHUNG =))

Đừng buồn

Đi làm về, chồng thấy vợ ngân ngấn nước mắt:
- Anh yêu, em bực quá. Em đã nướng một chiếc bánh ga-tô nhưng con chó của chúng ta đã ăn mất rồi.
 
Chồng an ủi:
- Đừng buồn em yêu. Ngay bây giờ, anh sẽ đem nó đến chỗ ông bác sĩ thú ý

Đi đâu

Ông bố hỏi con trai: "Con thương ba hay thương mẹ hơn?".
 
- Thương cả 2 người ạ.
 
Ông bố không cam lòng, vặn hỏi tiếp:
 
- Nếu ba đi Mỹ còn mẹ đi Pháp, con sẽ đi đâu?
 
- Con đi Pháp.
 
- Vì sao ?
 
- Vì Pháp đẹp ạ.
 
- Thế nếu ba đi Pháp, mẹ đi Mỹ con sẽ đi đâu?
 
- Đi Mỹ.
 
- Vì sao ?
 
- Vì Pháp đã đi rồi.

cha nào con nấy

Hai phụ nữ nói chuyện với nhau trên xe buýt. Một người phàn nàn:
- Thanh niên bây giờ ăn mặc nhố nhăng quá! Tóc tai dài thõng xoã xượi, quần cắt ống lua rua, phì phèo thuốc lá trên môi…
- Vâng! – người kia hưởng ứng – Đấy, trông cái cậu thanh niên kia kìa, nhố nhăng quá! Đàn ông mà chẳng có phong thái gì cả.
- Ồ! Nó là con gái tôi đấy! – bà kia phật ý.
- Bà là mẹ nó ư?
- Không, tôi là bố nó!

anh của ngày hôm nay

Ai ngờ, lòng tự ái của anh quá lớn, anh vùng dậy, giận dỗi, nói mà như gào thét: “Con biết rồi! Con hiểu rồi! Bố mẹ xấu hổ vì có thằng con vô tích sự như con đúng không? Được! Con sẽ đi cho bố mẹ hài lòng! Con sẽ lên thành phố kiếm tiền, lập nghiệp! Hôm nay con ra đi với hai bàn tay trắng, không một xu dính túi, nhưng ngày con trở về, con thề sẽ làm cho bố mẹ nở mày nở mặt! Bố mẹ cứ chờ xem!”. Dứt lời, anh lạnh lùng cắm đầu chạy thẳng. Bố mẹ đuổi theo anh nhưng không kịp. Rồi họ tự trấn an nhau rằng chắc anh chỉ qua nhà bạn ở vài ngày, hết giận, anh sẽ về…
 
Nhưng không, anh đi thật, biệt tăm mấy năm trời, không tin, không tức, để cha mẹ anh ở nhà chờ đợi mỏi mòn và đày đọa nhau trong nỗi ân hận dày vò…
 
Sáng nay, một chiếc xe hơi mới coóng rì rì rẽ vào ngõ nhà anh rồi đỗ xịch ngay giữa sân. Cha mẹ anh ở trong nhà lập tức lao ra, bà con láng giềng thấy thế cũng ùa tới. Cửa xe hơi mở chầm chậm, anh lịch lãm bước ra, tất cả như vỡ òa! Anh đã trở về, trở về thật rồi! Cha mẹ nhào tới, ôm anh thật chặt, nước mắt nhạt nhòa! Anh cũng khóc, cũng nấc lên nghẹn ngào, nhưng giọng vẫn cố thều thào: “Bố mẹ trả tiền taxi giúp con! Con chả có xu nào!”.