Vỏ quýt dày gặp móng tay nhọn

Anh chàng vô địch môn đấm bốc vào một nhà hàng. Khi anh ta treo áo khoác lên, sau lưng áo lủng lẳng một mảnh bìa, ghi rõ: - Chiếc áo này là của nhà vô địch môn đấm bốc, anh ta sẽ quay lại mặc nó ngay bây giờ! Lúc ăn xong trở ra, anh ta không thấy chiếc áo nữa, chỉ còn lại một mẩu giấy với dòng chữ: - Người lấy chiếc áo là nhà vô địch môn chạy 100 m, anh ta sẽ không quay trở lại đây nữa!
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 1179
  3. Tags: the thao

No idea!

Một anh chàng biết tiếng Anh lõm bõm đi du lịch ở Mỹ. Buổi sáng vừa bước ra khỏi khách sạn, anh ta thấy một đám cưới đi qua. Khều một người đang đứng xem anh ta hỏi:
 
- Who?
 
- No idea.
 
Anh ta đi thăm thú nhiều nơi. Ðến chiều, khi về gần đến khách sạn thấy một đám tang đi ngang anh ta lại hỏi một người đang đứng xem:
 
- Who?
 
- No idea.
 
Anh ta lẩm bẩm: Tội cho cái anh chàng “No Idea” mới đám cưới hồi sáng giờ đã chết rồi.

Truyện cười hay nhất nước Anh

Một phụ nữ ôm đứa con nhỏ bước lên xe buýt. Thấy đứa trẻ, lái xe hét lớn: “Chu cha! Đây có lẽ là đứa trẻ xấu nhất mà tôi nhìn thấy”.
 
Người phụ nữ rất bực mình, liền đi thẳng đến cuối xe ngồi xuống và phân trần với hành khách ngồi cạnh: “Cha lái xe thật thô lỗ, xúc phạm tôi…”.
 
Ông hành khách liền nói vẻ đồng tình: “Thật chẳng ra sao cả, chị đưa tôi ẵm hộ cái con khỉ này, lên mà mắng cho anh ta một trận”.

Suy tư

Suy tư
A: Có chuyện gì suy tư vậy mạy?
B: Tao có chuyện suy nghĩ mấy tháng nay mà không biết quyết định thế nào!
A: Chuyện gì vậy?
B: Không biết tao có nên đi tắm ko! Dạo này trời lạnh wá!

Lời cầu hôn ngọt ngào nhất

Chàng quì xuống nâng tay nàng lên, mắt mờ... đi vì đắm đuối:
 
- Em có muốn sau này em chết đi, tên em nằm trong gia phả nhà anh không?

Khó giải thích

Trời mưa to nhưng khi đi lấy ô thì tôi thấy trong năm cái ở nhà chả còn cái nào dùng được. Tôi quyết định mang tất cả năm cái ô đến hiệu chữa ô.

Thế rồi tôi ôm năm cái ô đến hiệu chữa ô và nói với họ rằng tôi sẽ đến lấy ô trên đường về nhà vào buổi chiều. Khi tôi đi ăn chiều, trời vẫn mưa nặng hạt. Tôi đến một cửa hàng ăn gần đấy, ngồi xuống bên bàn được ít phút thì một phụ nữ trẻ bước vào ngồi ngay cùng bàn với tôi. Tôi là người ăn xong đầu tiên và khi đứng dậy tôi đãng trí cầm chiếc ô của chị ấy rồi bước về phía cửa. Chị ta gọi tôi lại và nhắc nhở rằng tôi đã cầm nhầm cái ô của chị ta. Tôi trả ô lại và xin lỗi rối rít.

Đến tối, tôi đến lấy ô, mua một tờ báo, rồi lên tầu điện. Chị ta cũng ở trên tầu điện. Chị ta nhìn tôi nói:

- Ông hôm nay được một mẻ lớn phải không?