Quá đáng

Trong giờ giảng về sinh học tại một trường y nọ, giáo sư hỏi một nữ sinh viên: - Cô hãy cho tôi biết bộ phận nào trên cơ thể con người mà khi bị kích thích nó có thể nở to gấp 6 lần thể tích ban đầu? - Ðang là giờ học và em không trả lời những câu hỏi thiếu nghiêm túc như vậy, thưa giáo sư! – Sau một thoáng bối rối nữ sinh viên trả lời vẻ bực tức. - Thưa các anh các chị, đó chính là đồng tử của mắt người khi ta tức giận – Giáo sư vẫn bình thản đáp và quay về phía nữ sinh viên nọ – Còn cô, cô cũng không nên mong đợi quá nhiều như vậy!
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 1239
  3. Tags: gioi tinh, nguoi lon, truong hoc

Người sắp xuất hiện

Thầy bói nói với cô gái: “Sắp tới trong đời cô sẽ xuất hiện một người”.
- Ôi! Người đó thế nào ạ?
- Không tóc, không răng, nặng khoảng 3 ký rưỡi.
- !!!!!


Phức tạp

Maria là một cô gái hết sức ngoan đạo. Cô lấy chồng và có 17 đứa con. Rồi chồng cô ta chết. Hai tuần sau cô ta cưới, và có 22 đứa con với người chồng tiếp theo. Sau đó chồng cô ta chết. Một thời gian sau, cô ta chết.
 
Tại lễ tang cha xứ nhìn lên trời và nói, “Ít nhất cuối cùng chúng cũng ở bên nhau.”
 
Một anh chàng đứng ở hàng trước nói, “Xin lỗi cha, nhưng có phải ý cha là cô ta và người chồng trước, hay là cô ta và người chồng sau?”
 
Cha xứ đáp, “ý ta là hai cái chân của cô ấy.”

Ý của tác giả

Các thầy cô dạy văn của bạn có chắc là điều họ nghĩ là ý của tác giả khi ổng viết cái đó không? Ai mà biết được.
Ví dụ khi tác giả viết: “Cái rèm màu xanh.”
Điều thầy cô nghĩ: “Cái rèm thể hiện nỗi buồn mênh mang và sự bất lực của ông trong hoàn cảnh đó.”
Ý của tác giả: “Cái rèm xanh vãi.”

Con vẹt

Mary nuôi một con vẹt biết nói. Con này khá ma lanh. Một hôm cô nàng đi tắm mà quên đóng cửa, con vẹt ngó vô phòng tắm rồi la lên oai oái:
_ Thấy hết rồi nhe! thấy hết rồi nhe!
Mary nổi sùng, chạy ra vặt sạch lông con vẹt cho chừa cái tật nói bậy.
Mấy hôm sau, có ông khách đầu hói tới nhà Mary chơi. Con vẹt nhìn cái đầu hói của ông khách rồi rụt rè hỏi:
_ Ê, thấy hết rồi phải không?

anh của ngày hôm nay

Ai ngờ, lòng tự ái của anh quá lớn, anh vùng dậy, giận dỗi, nói mà như gào thét: “Con biết rồi! Con hiểu rồi! Bố mẹ xấu hổ vì có thằng con vô tích sự như con đúng không? Được! Con sẽ đi cho bố mẹ hài lòng! Con sẽ lên thành phố kiếm tiền, lập nghiệp! Hôm nay con ra đi với hai bàn tay trắng, không một xu dính túi, nhưng ngày con trở về, con thề sẽ làm cho bố mẹ nở mày nở mặt! Bố mẹ cứ chờ xem!”. Dứt lời, anh lạnh lùng cắm đầu chạy thẳng. Bố mẹ đuổi theo anh nhưng không kịp. Rồi họ tự trấn an nhau rằng chắc anh chỉ qua nhà bạn ở vài ngày, hết giận, anh sẽ về…
 
Nhưng không, anh đi thật, biệt tăm mấy năm trời, không tin, không tức, để cha mẹ anh ở nhà chờ đợi mỏi mòn và đày đọa nhau trong nỗi ân hận dày vò…
 
Sáng nay, một chiếc xe hơi mới coóng rì rì rẽ vào ngõ nhà anh rồi đỗ xịch ngay giữa sân. Cha mẹ anh ở trong nhà lập tức lao ra, bà con láng giềng thấy thế cũng ùa tới. Cửa xe hơi mở chầm chậm, anh lịch lãm bước ra, tất cả như vỡ òa! Anh đã trở về, trở về thật rồi! Cha mẹ nhào tới, ôm anh thật chặt, nước mắt nhạt nhòa! Anh cũng khóc, cũng nấc lên nghẹn ngào, nhưng giọng vẫn cố thều thào: “Bố mẹ trả tiền taxi giúp con! Con chả có xu nào!”.