Trời mưa to nhưng khi đi lấy ô thì tôi thấy trong năm cái ở nhà chả còn cái nào dùng được. Tôi quyết định mang tất cả năm cái ô đến hiệu chữa ô.
Thế rồi tôi ôm năm cái ô đến hiệu chữa ô và nói với họ rằng tôi sẽ đến lấy ô trên đường về nhà vào buổi chiều. Khi tôi đi ăn chiều, trời vẫn mưa nặng hạt. Tôi đến một cửa hàng ăn gần đấy, ngồi xuống bên bàn được ít phút thì một phụ nữ trẻ bước vào ngồi ngay cùng bàn với tôi. Tôi là người ăn xong đầu tiên và khi đứng dậy tôi đãng trí cầm chiếc ô của chị ấy rồi bước về phía cửa. Chị ta gọi tôi lại và nhắc nhở rằng tôi đã cầm nhầm cái ô của chị ta. Tôi trả ô lại và xin lỗi rối rít.
Đến tối, tôi đến lấy ô, mua một tờ báo, rồi lên tầu điện. Chị ta cũng ở trên tầu điện. Chị ta nhìn tôi nói:
- Ông hôm nay được một mẻ lớn phải không?
Hai tên cao bồi Mỹ đứng ngoài đường nhìn vào trong quán. Một tên nói với bạn:
- Mày có nhìn thấy cái thằng đang ngồi sau bàn đang chơi bài kia không ?
- Thằng nào ? Bốn thằng đang chơi bài kia mà.
- Thằng đang đội nón đó.
- Ai chả đội nón đâu.
- Thì cái thằng đang mặc quần jean đấy.
- Thì thằng nào chẳng mặc quần jean cơ chứ.
- Mày không biết à, nó đó... thằng vừa đưa thuốc lá lên môi đấy đấy.
- Tao không biết, cả bốn thằng điều hút thuốc như nhau cả.
- Khốn kiếp, hôm nay mày làm sao ấy. Xem đây, mày sẽ biết ai...
Vừa dứt câu, hắn liền rút súng ra bắn chết ba tên kia, và bảo:
- Đấy, mày thấy rồi chứ, cái thằng còn lại kia kìa.
- Ờ ờ, thấy rồi... Nhưng nó làm sao chứ ?
- Cái thằng ấy hả, đồ chết bầm... tao ghét nó nhất đời.