Người sắp xuất hiện

Thầy bói nói với cô gái: “Sắp tới trong đời cô sẽ xuất hiện một người”. - Ôi! Người đó thế nào ạ? - Không tóc, không răng, nặng khoảng 3 ký rưỡi. - !!!!!
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 1687
  3. Tags: tong hop

Chơi dại

Ba cô thư ký trò chuyện với nhau về việc mình đã chơi khăm sếp như thế nào.
 
Cô thứ nhất:
- Một hôm tớ dùng băng dính dán hết các ngăn kéo của sếp lại. Thế là khi cần mở ngăn kéo, sếp bực tức quát um cả lên.
 
Cô thứ hai:
- Một lần lục trong ngăn kéo của sếp có mấy bọc bao cao su, tớ liền lấy kim chọc thủng tất cả, xong để lại nguyên trong ngăn kéo cho sếp.
 
Cô thứ ba nghe đến đây mặt tái mét, không nói được gì và ngất xỉu.

Bí mật quốc gia

Một người đàn ông đứng giữa quảng trường và hô to : " Tổng thống là đồ ngu !" thế là anh ta bị cảnh sát bắt. Mọi người ai cũng nghĩ rằng anh ta sẽ bị phạt 2 năm tù vì tội lăng nhục quốc thể, nhưng cuối cùng anh ta bị kết án tử hình vì tội tiết lộ bí mật quốc gia


Những phát ngôn 'khó đỡ'

Một số câu nói cửa miệng đặc trưng đến 'bất hủ' với các nghề.
 
Bác sĩ: "Hãy cởi quần áo ra"
 
Nha sĩ: "Hãy mở to ra"
 
Người giao hàng: "Tôi đặt nó phía trước hay phía sau?"
 
Nhà trang trí: "Một khi vào trong, bà sẽ khoái mê tơi!"
 
Chuyên gia thị trường chứng khoán: "Sẽ leo lên, rồi sụt và hạ xuống dần dần!"
 
Chuyên gia ngân hàng: "Nếu rút ra quá sớm, sẽ mất hết lợi ích!"
 
Nhân viên kỹ thuật điện thoại: "Bà muốn trên bàn hay dựa vách tường?"

Xúc phạm nghề nghiệp

Một anh chàng ngồi một mình trong góc quán rượu, uống tì tì suốt ba giờ liền. Đột nhiên, anh ta nhảy dựng lên và gào to cho cả quán cùng nghe : “Tất cả bọn luật sư đều là đồ chăn lừa”.
Anh ta ngồi xuống và định dốc hết chỗ rượu còn lại thì một anh chàng to cao vạm vỡ tiến đến gần rồi chẳng nói chẳng rằng đấm cho anh ta một trận túi bụi cho đến khi anh ta chỉ còn là một đống bùi nhùi.
Một người phục vụ liền hỏi anh chàng cao to :
- Tôi đoán ông là một luật sư?
- Không – anh ta trả lời – Tôi là một người chăn lừa.

Hỏi giờ

Một anh chàng đã lái xe suốt buổi đêm và tới sáng thì hãy còn xa mới đến đích. Anh ta quyết định dừng lại ở thành phố kế tiếp mà anh ta sắp tới, đỗ xe lại ở một chỗ yên tĩnh nào đó để có thể ngủ 1 hoặc 2 tiếng. May rủi thế nào, phố mà anh ta chọn lại là một trong những lộ trình phổ biến nhất của những người chạy bộ trong thành phố.
Ngay sau khi anh ta nằm xuồng ngáy một lúc thì có tiếng gõ vào cửa sổ. Anh ta nhìn ra ngoài và thấy một người ở đó.
- Cái giề đấy?
- Xin lỗi ngài, người kia nói, – Ngài có biết mấy giờ rồi không?. Anh ta nhìn đồng hồ của ô tô và trả lời, “7:15″.
Người chạy bộ cám ơn rồi chạy đi. Anh chàng lại lăn ra ngủ, và đanh lơ mơ thì lại có một tiếng gõ vào cửa sổ.
- Xin lỗi ngài có biết mấy giờ rồi không?
- 7: 25!
Người kia cám ơn và đi. Anh chàng lúc này thấy nhiều người chạy qua và hiểu rằng họ sẽ tiếp tục làm phiền mình. Anh ta lấy ra một cái bút, một mẩu giấy và ghi rồi dán lên cửa sổ dòng chữ như thế này
“Tôi không biết mấy giờ!”
Một lần nữa anh ta quay ra ngủ tiếp. Ðang ngủ lơ mơ thì lại có tiếng gõ cửa.
- Ông à, ông ơi! 7 giờ 45 rồi!