Hoạ vô đơn chí

Một thương gia đi công tác xa 2 tuần. Sau một tuần, ông gọi điện về nhà hỏi thăm tin tức. Người quản gia ấp úng mãi không thành câu nhưng bị gặng mãi nên ông ta cũng đành nói thật. - Xin lỗi ông, nhưng chó của ông chết rồi. - Chó của tôi! Làm sao lại có chuyện đó? - Bác sĩ nói là nó bị rối loạn tiêu hoá nặng do ăn quá nhiều. - Ăn quá nhiều ư?? Nhưng ông luôn cho nó ăn theo khẩu phần khoa học cơ mà? - Vâng, nhưng vì con ngựa đã chết, nên có một lần nó tự mò đến cái máng ăn của ngựa. - Con ngựa chết rồi!?? - Vâng, đấy là do chuồng ngựa bị cháy nên nó bị ….. - Cái gì, làm sao chuồng ngựa lại bị cháy? - Lính cứu hoả nói là vụ nổ biệt thự đã ảnh hưởng đến chuồng ngựa quá nặng. – Viên quản gia nghẹn giọng. - Nổ biệt thự?! – Thương gia không tin vào tai mình nữa. - Vâng, người ta nói là do gas. Gas bị xì, mà nến thắp quan tài mẹ ngài lại để gần ri đô quá, nên bị bắt lửa… - Nhắc lại đi. Mẹ tôi… Mẹ tôi… làm sao? – Thương gia hổn hển. - Vâng, mẹ ngài mất do nhồi máu cơ tim. Bà ấy ko chịu được cú sốc khi biết vợ ngài đã bỏ đi theo em trai ngài.
  1. Ngày đăng: 18/06/2014
  2. Lượt xem: 913
  3. Tags: tong hop

Sự khác biệt của văn hoá

Chiếc du thuyền đang trên hành trình ở Địa Trung Hải, đột nhiên đâm phải đá ngầm. Một vết thủng lớn làm tàu không thể đi tiếp được nữa và có nguy cơ bị chìm. Thuyền trưởng ra lệnh mọi hành khách phải mặc áo phao hoặc đeo phao cứu sinh nhảy xuống biển. Nhưng dù nói thế nào, ngọt nhạt có, hăm dọa có, ông vẫn không thuyết phục được họ. Ông đành để tay thuyền phó lo việc giải quyết đám khách cứng cổ.
10 phút sau quay lại, ông thấy họ đã nhảy hết xuống biển. Rất ngạc nhiên, ông hỏi viên thuyền phó thì anh ta trả lời: “Tôi thuyết phục từng người theo cách riêng hợp với họ.
Với người Đức, tôi nói: “Đây là lệnh, anh phải nhảy!”.
Với người Nga, tôi cổ vũ: “Đó là một hành động cách mạng!”.
Với người Mỹ, tôi bảo: “Này anh, anh đóng bảo hiểm rồi mà!”.
Với người Pháp, tôi nhận xét: “Theo kinh nghiệm của tôi thì ôm phao nhảy xuống nước là một việc rất lãng mạn”.
Với người Anh, tôi nói: “Đây là một môn thể thao thời thượng”
Với người Italy, tôi nói: “Nói thật với anh, cái này đúng ra là bị cấm, nhưng...”.
Còn lại anh chàng Nhật Bản, tôi vỗ vai: “Mọi người nhảy hết cả rồi đấy, ta nhảy đi thôi!”.

Bị đóng đinh

Jesus bị đóng đinh lên cây thánh giá trên đồi. Dưới đồi, đoàn người đứng nhìn, có cả thánh Petes.
 
- "Petes! Petes! ta phải nói với con một điều", Chúa Jesus gọi thống thiết.
 
Thánh Petes nghe tiếng Chúa gọi, rẽ đám đông chạy lên đồi nhưng ngay lập tức bị đám quân La Mã ngăn lại, đánh cho tời bời và ném xuống.
 
- "Petes! Petes! ta cần nói với con điều này"
Chúa Jesus lại gọi.
 
Đầy lòng yêu kính Chúa, Petes lại chạy lên đồi, khi gần băng qua được đám lính thì lại bị chặn lại đánh cho tơi tả và ném xuống.
 
Jesus vẫn gọi: "Petes! Petes! ta cần nói với con điều này. Hãy lên đây với ta"
 
Quá đau lòng vì tiếng gọi thống thiết của Chúa, Petes băng lên đỉnh đồi, người bê bết máu sau khi băng qua được đám lính. Ông quỳ xuống bên Chúa: "Vâng con đã lên đây. Chúa có điều gì muốn nói với con?"
 
Chúa Jesus mỉm cười: "Con thấy không, từ đây con có thể nhìn thấy mái nhà của ta này".

Phong cách

Người Tây: - Ăn chậm, đi lẹ, hôn công khai, tè lén.
 
Người Việt: - Ăn lẹ, đi chậm, hôn lén, tè công khai.
 
Người Tây: - Họp bàn thì tranh luận, ra làm thì nhất trí.
 
Người Việt: - Họp bàn thì nhất trí, ra làm thì tranh luận

Nhưng còn có thể là…

Trong giờ học, cô giáo muốn phát triển trí tưởng tượng và khả năng cảm nhận của học sinh, cô đưa ra mấy câu hỏi như sau:
 
- Các con hãy nghĩ xem, cái gì màu xám và rất là cứng?
 
- Bê tông ạ!
 
Cô giáo:
 
- Giỏi quá. Nhưng mà nó còn có thể là nhựa đường nữa, thế còn cái gì màu vàng, và ở trên cánh đồng?
 
- Con bò ạ!
 
- Đúng rồi! Nhưng còn có thể là đống rơm nữa,
 
Bé Johnny giơ tay:
 
- Cô ơi, em cũng muốn ra đề!
 
Cô giáo cười hạnh phúc khi thấy học trò của mình bắt đầu hứng thú:
 
- Em thử nói đi!
 
- Thế cái gì trước khi cô cho vào miệng thì nó cứng, thẳng và khô ráo, còn sau khi ra khỏi miệng thì nó mềm nhũn, cong queo và ướt nhem?
 
Cô giáo đứng phắt dậy, mặt đỏ bừng, tiến thẳng đến tát rất kêu vào mặt Johnny.
 
Johnny xoa xoa má:
 
- Đúng rồi. Nhưng nó còn có thể là kẹo cao su nữa

Ai huấn luyện ai?

Ai huấn luyện ai?
Nhà bác học nuôi 2 con chuột, huấn luyện chúng mỗi lúc thèm ăn thì bấm một cái nút nhỏ. Cuối cùng cũng thành công.
Một ngày nọ, 2 con chuột nói chuyện với nhau:
- Mày thấy không, mình đã huấn luyện được gã đó, mỗi lúc bấm nút là lại đem đồ ăn đến cho mình!